<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>It's blog &#187; Văn học</title>
	<atom:link href="http://www.nmthuan.com/tag/van-hoc/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://www.nmthuan.com</link>
	<description></description>
	<lastBuildDate>Fri, 01 Jul 2011 17:01:17 +0000</lastBuildDate>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.org/?v=</generator>
		<item>
		<title>Đi ngang qua giấc mơ tôi!</title>
		<link>http://www.nmthuan.com/van-hoc/di-ngang-qua-giac-mo-toi.aspx</link>
		<comments>http://www.nmthuan.com/van-hoc/di-ngang-qua-giac-mo-toi.aspx#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 09 Jan 2008 13:38:09 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nmthuan</dc:creator>
				<category><![CDATA[Văn học]]></category>
		<category><![CDATA[văn chương]]></category>
		<category><![CDATA[đọc sách]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://blog.nmthuan.com/van-hoc/di-ngang-qua-giac-mo-toi.aspx</guid>
		<description><![CDATA[Tháng 7. Em bảo với tôi, em sắp đi Nhật. Tôi không lấy gì làm bất ngờ lắm vì em thích nước Nhật. Chỉ có điều buồn buồn vì cái sự đi của em đã được chuẩn bị từ rất lâu mà tôi không hề hay biết. Em bảo: “Sợ anh buồn nên em giấu! [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p align="right">
<table style="background-color: #ffffff" border="0" cellspacing="0" cellpadding="0" width="170" align="right">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://www.nld.com.vn/img/4200/8-minh-hoa.jpg" border="1" alt="" /></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Tháng 7. Em bảo với tôi, em sắp đi Nhật. Tôi không lấy gì làm bất ngờ lắm vì em thích nước Nhật. Chỉ có điều buồn buồn vì cái sự đi của em đã được chuẩn bị từ rất lâu mà tôi không hề hay biết. Em bảo: “Sợ anh buồn nên em giấu! Em đi rồi lại về thôi! Em đi du học thôi mà”. Ngày tiễn em đi, em cười suốt, ôm chầm lấy tôi và em bảo rằng: “Em thích mùa thu, khi nào Sài Gòn mùa thu, thì ta sẽ gặp nhau!”. Tôi đã mỉm cười và gật đầu đợi chờ mùa thu.Trời Sài Gòn vào những ngày này trời mưa không dứt. Đến đêm thì lạnh se sắt. Cảm tưởng như đang đi giữa mùa đông của một xứ sở xa lạ nào đó. Ngồi trong quán trà đạo, nhìn qua ô cửa vuông ra ngoài, thấy những giọt mưa xiên xiên tự nhiên thấy nhớ em khôn nguôi. Vậy là tôi và em đã xa nhau gần một năm rồi.</p>
<p><span id="more-33"></span>Em giỏi tiếng Nhật, hay dạy tôi vài câu chào hỏi. Tôi quên sạch, chỉ nhớ duy nhất mỗi câu: “Aishiteru” (anh yêu em) mà thôi! Tôi cứ thích nắm tay em và thì thào: “Aishiteru!”, em khúc khích cười: “Anh chỉ biết mỗi câu đó!”. Em bảo tôi đi học tiếng Nhật đi! Mai mốt nói chuyện với em. Thế là ban đêm tuần ba buổi lại chăm chỉ đến trường Nhật Ngữ cố nhét những câu chữ tượng hình rắc rối. Nhưng lòng vui vui vì khi học, tôi lại nghĩ về em.</p>
<p>- Anh biết không, em thích nước Nhật lắm! Nơi đó có hoa anh đào, có núi Phú Sĩ, có bốn mùa xuân hạ thu đông không như Sài Gòn mình! Nơi đó có cả tuyết nữa&#8230; Nhưng em thích nhất mùa thu kia&#8230; Rồi có ngày em sẽ sang Nhật cho xem! Em cũng có bà con bên đó nữa&#8230;</p>
<p>Tôi mỉm cười:</p>
<p>- Ừ, khi đó nhớ mang về cho anh một bông hoa anh đào nhé!</p>
<p>- Em mang cho anh cả chục bông luôn chứ một bông gì!</p>
<p>Rồi em khúc khích cười, ôm chầm lấy tôi:</p>
<p>- Nói thế thôi, đi rồi, em bỏ anh cho ai?</p>
<p>Tháng 7. Em bảo với tôi, em sắp đi Nhật. Tôi không lấy gì làm bất ngờ lắm vì em thích nước Nhật. Chỉ có điều buồn buồn vì cái sự đi của em đã được chuẩn bị từ rất lâu mà tôi không hề hay biết. Em bảo: “Sợ anh buồn nên em giấu! Em đi rồi lại về thôi! Em đi du học thôi mà”. Ngày tiễn em đi, em cười suốt, ôm chầm lấy tôi và em bảo rằng: “Em thích mùa thu, khi nào Sài Gòn mùa thu, thì ta sẽ gặp nhau!”. Tôi đã mỉm cười và gật đầu đợi chờ mùa thu.</p>
<p>Xa nhau, tôi vẫn giữ những thói quen cũ ngày xưa cùng em. Đi trà đạo, học tiếng Nhật&#8230; Giờ này thì chắc bên ấy cũng lạnh. Chúng tôi liên lạc với nhau qua chat, email, điện thoại. Và rồi tất cả thưa thớt dần và trở nên nhạt nhẽo. Tôi hỏi: “Em hết yêu anh rồi phải không?”. Em không trả lời. Từ đó không thấy em online nữa! Có lẽ, em biến mất. Rồi một ngày lang thang blog, tình cờ biết được blog của một chàng trai ở Nhật. Trong blog đó có hình em. Trái đất quả thật tròn. Biết được em không còn là em của tôi ngày nào nữa&#8230; Mắt ráo hoảnh, muốn bật khóc nhưng không sao chảy được một giọt nước mắt nào. Chỉ ám ảnh tấm hình em đang ôm rất chặt người thanh niên kia và chú thích bên dưới: “Kỷ niệm ngày ta yêu nhau&#8230;Aishiteru!”&#8230;</p>
<p>Ngồi một mình, thốt nhiên tôi lại nghĩ sao mình không thử yêu một cô gái Nhật, thì thào câu: “Ashiteru” với cô gái đó chứ không phải em. Rồi lại phì cười. Ngay cả chuyện suy nghĩ như thế này thực tế thì tôi cũng đang nhớ về em đấy thôi.</p>
<p>Em giờ đã là của người khác rồi! Vậy mà, tôi vẫn không thể nào hiểu nổi được vì sao mình lại vẫn yêu em. Tôi cố gắng góp nhặt lại toàn bộ ký ức đẹp đẽ nhất, để xâu chuỗi lại thành một giấc mơ như ở thiên đường. Rồi tôi cũng sẽ có người khác, nhưng sẽ còn một thời gian rất dài nữa. Vậy thì trong khoảng thời gian ấy, nếu tôi nghĩ về em bằng những điều xấu xa, tôi sẽ rất đau. Tội tình gì kia chứ!</p>
<p align="center"><strong>* * * </strong></p>
<p>Việc học tiếng Nhật và tha thẩn ở các trang web nói về Nhật Bản đã trở thành một thói quen. Có điều tôi không bao giờ ghé vào trang blog tình cờ hôm nào nữa. Chỉ thi thoảng, nghe một giai điệu Nhật nhẹ nhàng, như ca khúc Sayonara, tự nhiên lại nghĩ về em một cách vô thức. Có lẽ, những gì là hồi ức thì không dễ gì quên.</p>
<p>Hôm qua tôi nằm mơ. Trong mơ, tôi thấy một người con gái. Cô gái mặc áo đỏ và đôi môi mọng cũng rất đỏ. Khuôn mặt trắng và đôi mắt một mí. Cứ mỗi đêm về, em lại hiện ra một cách kỳ lạ, nối tiếp đêm này đến đêm khác. Tôi nhớ rằng, mình đã cố hỏi, em là ai? Em đang ở đâu? Em không nói, em chỉ hát&#8230; Hát rất khẽ&#8230; “Em là cô gái Nhật, em đang ở Puku&#8230; Em đang đợi chờ mùa thu đến!”. Cô gái hát rất hay. Một bài hát tiếng Nhật dịu dàng và thanh thoát&#8230;</p>
<p>Cô thường ngồi bên cửa sổ thật đáng yêu. Tôi gọi em là Puku, cô gái đỏ trong giấc mơ tôi. Và tôi khát khao đợi chờ mỗi lúc đêm về. Giấc mơ đơn giản, chỉ là một cô gái mặc áo đỏ..</p>
<p>Giấc mơ chỉ diễn ra đúng 7 ngày thì kết thúc. Vào đêm thứ 7, cô gái xoè tay ra, trong tay có một bông hoa anh đào be bé, em đưa tôi và khi nàng ngước mặt sang nhìn tôi, thảng thốt khi cô gái Puku lại có khuôn mặt của em&#8230; Đôi mắt ấy, chiếc mũi, bờ môi ấy&#8230;Và tôi chỉ đứng lặng và đầm đìa nước mắt. Giật mình tỉnh dậy, thấy mình đang khóc thật. Thấy rằng cố gắng quên đi em để tìm một hình bóng khác trong giấc mơ cũng là một điều thật khó. Từ đêm thứ 7 trở đi, tôi không còn mơ thấy Puku bao giờ nữa. Ban đầu thấy buồn buồn, vì không thấy Puku hay là không thấy em cũng chẳng rõ, sau đó rồi thôi. Có gì đâu, chẳng qua chỉ là một giấc mơ thôi mà! Nhưng tôi lại cứ tiếc mãi vì chưa kịp nhận bông hoa anh đào be bé từ tay em&#8230;</p>
<p align="center"><strong>* * * </strong></p>
<p>Tôi xin nghỉ phép một tuần. Vì vào ngày này, năm ngoái, tôi cũng cùng em đi Hà Nội. Vì em bảo, em thích cái lạnh ở Hà Nội lắm. Như thế thì em có thể ôm tôi! Tôi đùa, thế ở Sài Gòn không ôm được sao? Em đấm vào lưng tôi và bảo: “Hà Nội mới có bốn mùa, mới lãng mạn chứ! Cái ôm sẽ khác”&#8230;</p>
<p>Tôi đến Hà Nội là vào lúc chập choạng chiều. Hà Nội đang bắt đầu chuyển mùa sang đông. Trời rét và những cơn gió buốt lạnh cuốn từng đám lá cuốn quanh dưới chân tôi. Hít một hơi thật sâu, trào dâng trong lòng một cảm xúc thân thương.</p>
<p>Tôi đi dạo một mình qua những khu phố cổ. Khi đôi chân đã mỏi nhừ và cảm giác lạnh lẽo trống vắng khi phải đi một mình giữa một mùa đông. Tôi dừng chân bên một hàng trà chén, một nét đặc trưng của Hà Nội và tự thưởng cho mình mấy ngụm trà nóng thơm lừng. Vậy mà vẫn không sao xua được cái trống vắng đến nao lòng.</p>
<p>Thì đó, cứ nhớ đến năm trước đây thôi, tôi và em, đã từng tay trong tay đi dạo dưới một mùa đông thế này! Đi bộ mỏi, chúng tôi lại thuê xe đi dạo vòng vòng. Người Hà Nội ngủ sớm vào đông. Chỉ mới hơn 11 giờ, đèn đều tắt hết cả. Khác với Sài Gòn đến tận khuya vẫn còn nhộn nhịp và sáng rực. Em dúi đầu vào tôi, tay quàng qua người và nắm tay tôi thật chặt.</p>
<p>Ngước mắt lên, tình cờ nhận ra một cái bảng hiệu bé xíu trước một căn nhà cổ cũ kỹ. “Coffee Puku”. Cái tên này&#8230;Phải rồi! Tôi đã từng nghe trong giấc mơ của mình. Tim tôi đập nhanh hơn bao giờ hết. Mọi người bảo quán nằm ở tầng trên, và chỉ cho tôi một con ngõ bé xíu tối om. Tôi bước vào, dọc theo lối tôi đi, mấy bóng đèn tròn leo lét, ẩn hiện những nét phấn màu chỉ dẫn trên bảng đen. Những bức tường còn nguyên dấu thời gian, thậm chí nếu có quét thêm sơn, chủ nhân cũng phải cất công làm sao cho mắt nhìn tinh cũng phải khó nhận ra.</p>
<p>Puku đẹp, mộc mạc như một cô gái Hà Nội cổ điển duyên ngầm, vẻ đẹp không phải do son phấn&#8230;</p>
<p>Khi lên đến nơi, thấy một cái gì đó vừa gần gũi vừa xa lạ. Thấy lòng nhẹ tênh. Đặt người ngồi xuống, tôi thấy mình giống như đang ngồi trong một chuồng chim câu cheo leo&#8230; Và khi quay người sang về phía cửa số. Tôi không thể tin được vào mắt mình. Là Puku, cô gái mặc áo đỏ vẫn thường xuất hiện trong giấc mơ của tôi. Em đang rất thực, bằng xương bằng thịt trước mặt tôi. Em đang lẩm nhẩm hát&#8230; Trời ơi, cả bài hát này nữa&#8230; Chính xác là em rồi. Chẳng lẽ có chuyện trùng hợp đến thế sao? Tôi đánh bạo đến gần.</p>
<p>- Xin lỗi!</p>
<p>Cô gái ngước mắt lên nhìn tôi! Khi nhìn gần như thế này, tôi thấy càng rõ được khuôn mặt thanh tú này. Đôi môi đỏ, cặp mắt một mí nhưng đen và rất sáng. Dù trong giấc mơ tất cả đều mờ ảo, cả khuôn mặt em cũng mờ ảo. Và cả bộ đầm màu đỏ này nữa. Chính là em rồi. Puku, cô gái đỏ.</p>
<p>- Hình như tôi và cô từng gặp nhau?</p>
<p>Cô gái nhìn tôi hồi lâu. Hình như cô ấy đang cố gắng nhớ lại xem chúng tôi đã từng gặp nhau ở đâu. Và tôi hồi hộp đợi chờ</p>
<p>- Tôi không quen anh! Anh có chắc rằng đã từng gặp tôi?</p>
<p>Tôi đứng lúng túng nhìn cô gái. Chẳng biết nói sao, không lẽ kể về giấc mơ kỳ lạ của 7 ngày qua. Rằng tôi đã gặp cô trong giấc mơ và chắc chắn trong đầu cô ta sẽ nghĩ rằng, không ngờ con trai Sài Gòn lại giỏi tưởng tượng và tán tỉnh bằng một trò khó có thể tin được như thế. Gặp nhau trong giấc mơ dù hai người chưa quen biết nhau? Câu chuyện chỉ có trong phim viễn tưởng!</p>
<p>- À, có lẽ tôi nhầm! Mà sao cô lại biết bài hát này?</p>
<p>- Đơn giản đó là bài hát tôi rất thích! Một bài tiếng Nhật nổi tiếng mà&#8230;</p>
<p>Tôi gật đầu xin lỗi và trở về chỗ ngồi của mình. Cô gái dù khá ngạc nhiên trước sự đường đột của tôi nhưng rồi cũng mỉm cười. Bạn trai của cô gái đến. Họ nói cười vui vẻ.</p>
<p>Tôi bật cười một mình. Có lẽ, cô gái trong giấc mơ không có thật, đó chỉ là góp nhặt tất cả những gì thuộc về em trong giấc mơ của tôi. Cô ấy chỉ đi ngang giấc mơ tôi 7 lần và cái sự đi ngang đó, có thể cô ấy cũng chẳng hề hay biết rằng có kẻ nhớ đến như một ký ức có thật giữa đời thường.</p>
<p>Tôi rời Puku vào một ngày đông se sắt. Những đôi trai gái Hà thành líu ríu bên nhau trong những chiếc áo khoác da hay măng tô. Ừ thì, cứ để em sẽ chỉ mãi là một cô gái áo đỏ, tình cờ đi ngang qua giấc mơ tôi&#8230; Mà có thể, em giận tôi cũng không chừng, vì em hẹn tôi vào mùa thu, mà bây giờ thì đã sang đông mất rồi&#8230;</p>
<p>Cô gái áo đỏ, cũng như em, đi ngang qua tôi. Có điều chỉ khác biệt là em đi qua đời tôi 377 ngày, còn Puku áo đỏ đi ngang qua giấc mơ tôi 7 ngày! Giữa cuộc đời và giấc mơ là một khoảng cách khi gần, có khi lại rất xa kia mà! Bông hoa anh đào be bé đã đưa đến tận tay tôi trong giấc mơ, nhưng ở cuộc sống thực, sẽ chẳng biết rằng có ai còn nhớ đến lời hứa hôm nào?</p>
<p>“Em thích mùa thu, khi nào Sài Gòn mùa thu, thì ta sẽ gặp nhau!”.</p>
<p>Chợt nhớ rằng, Sài Gòn chỉ có hai mùa mưa nắng&#8230;</p>
<p class="author">Truyện ngắn của Hà Thanh Phúc</p>
<p class="author">Nguồn: http://www.nld.com.vn/tintuc/van-hoa/truyen-ngan/211798.asp</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.nmthuan.com/van-hoc/di-ngang-qua-giac-mo-toi.aspx/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Nhà trọ</title>
		<link>http://www.nmthuan.com/van-hoc/nha-tro.aspx</link>
		<comments>http://www.nmthuan.com/van-hoc/nha-tro.aspx#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 23 Nov 2007 17:58:57 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nmthuan</dc:creator>
				<category><![CDATA[Văn học]]></category>
		<category><![CDATA[Thư giãn]]></category>
		<category><![CDATA[truyện]]></category>
		<category><![CDATA[văn chương]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://blog.nmthuan.com/van-hoc/nha-tro.aspx</guid>
		<description><![CDATA[Đây hình như là một cái hang. Nàng thì thào với tôi. Quả thực, căn phòng này giống như một cái hang. Vì nó quá tối và có vẻ âm u. Nhưng điều quan trọng nhất là tôi và nàng đều cảm thấy yên tâm trong cái hang này. Nó có vẻ dễ chịu&#8230; Thỉnh [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p class="Lead"><strong>Đây hình như là một cái hang. Nàng thì thào với tôi. Quả thực, căn phòng này giống như một cái hang. Vì nó quá tối và có vẻ âm u. Nhưng điều quan trọng nhất là tôi và nàng đều cảm thấy yên tâm trong cái hang này. Nó có vẻ dễ chịu&#8230;</strong></p>
<p class="Normal" align="justify">Thỉnh thoảng tôi cũng để ý đến các cảm giác của mình. Tôi không muốn nảy sinh những cảm giác buồn tẻ và tồi tệ.</p>
<p class="Normal">Thực ra ban ngày căn phòng này rất hay. Nó nhìn ra cả một khoảng sân rộng, có hồ bơi. Ta có thể thấy các cô nàng mặc bikini đi đi lại lại. Và họ thường cười khanh khách hay nhảy xuống hồ bơi, những cánh tay vung vẩy có thể làm nước bắn tung tóe. Những đứa bé ngậm kẹo mút nằm trên ghế bạt có sọc xanh và đỏ đan nhau. Chúng lẳng lặng ngắm trời xanh. Nhưng điều quan trọng nhất là ngoài cửa sổ kia có một cây bàng.</p>
<p class="Normal"><span id="more-25"></span>Một cây bàng lá rất xanh, tán rộng mênh mông. Hằng ngày có thể nhìn thấy những chiếc lá bàng già màu đỏ sậm rơi xuống đất. Vẫn còn khoảng sân bên dưới chưa tráng bê tông với nguyên cả dải đất nện pha cát. Và đôi khi những trái bàng chín rụng xuống.</p>
<p class="Normal">- Chúng rất thơm, anh biết không. Hồi em còn bé, mỗi khi thấy một trái bàng rơi là em mừng lắm. Vì có thể ăn cho đỡ đói. Trái bàng ăn rất ngọt, thơm mát. Vỏ của nó có màu xanh rất nhẹ. Phơn phớt xanh pha một chút vàng. Còn cái hột của nó, nếu mình bổ ra, có thể ăn cái nhân vừa thơm vừa bùi. Vào thời đó, có một vài trái bàng lót dạ là cả một niềm vui lớn với em.</p>
<p class="Normal">Nhưng thực ra chẳng mấy khi được ăn một trái bàng nguyên vẹn. Vì bọn trẻ con thường hái bàng từ khi chúng còn trên cây. Khi có một trái bàng rớt xuống đất, có nghĩa là nó bị bỏ quên. Khi đó, nó thường quá chín và hay bị dập nát. Và ăn một trái bàng như vậy thật là khốn khổ. Nó thường bị cát lậm vào trong thịt bàng. Vừa nhai vừa thấy cát lạo xạo.</p>
<p class="Normal">Tôi nằm im và nghe nàng kể chuyện về quả bàng, về niềm mơ ước có một trái bàng nguyên vẹn. Nếu có một trái bàng nguyên vẹn thì sao nhỉ? Tôi tưởng tượng ra đôi môi mọng đỏ của một cô bé gái cắn ngọt lịm vào trái bàng và thấy rất thương nàng.</p>
<p class="Normal">- Thực ra em rất thích cây này. Tán của nó rất rộng và mát. Hơn nữa, chỉ cần nhìn thấy những đốm nắng dưới sân kia, vào những ngày mặt trời rực rỡ, cứ như là hoa ấy. Nếu khi đó, ta kê dưới tán cây này một cái bàn, một cái bàn có mặt làm bằng kính trong. Và rồi cả hai đứa mình ngồi dưới tán cây này uống trà. Anh sẽ nhìn thấy bầu trời lợp bằng một tán bàng tươi xanh và cả đôi chân của em đung đưa phía dưới. Ngay cả làn da chân cũng sẽ được nhuộm màu xanh của lá bàng.</p>
<p class="Normal">Tôi rít thuốc và nằm dài nhìn nàng. Tôi thường thấy làm lạ về bản chất phụ nữ của nàng. Bởi vì ở trong cái hang tối om này, khi mà chẳng nhìn thấy bất cứ cái gì ngoài màn đêm, nàng vẫn có thể ríu ran kể chuyện về một tổ ấm dưới tán cây bàng. Cứ như hễ nàng đi đến đâu thì lập tức ở đó mọi thứ sẽ được thiết lập, từ nhà cửa, cây cối đến trái quả&#8230;</p>
<p class="Normal">- Ở đây nghe mưa thấy rất hay, phải không anh?</p>
<p class="Normal">Nàng nói trong tiếng mưa rơi ầm ào. Tiếng mưa gõ trên mái tôn nghe rất lớn, bởi ở dưới mái tôn này, âm thanh bị cộng hưởng.</p>
<p class="Normal">Quán trọ này ở ven thành phố. Nó được bạn tôi giới thiệu và chúng tôi đã dọn về đây ở. Giá của nó rất rẻ. Chúng tôi chỉ đủ tiền để trả cho một chỗ trọ rẻ thế này.</p>
<p class="Normal">Nằm trong cái hang tối om này, tôi chợt thấy hoang mang. Thỉnh thoảng, tôi lại lâm vào tình trạng hoang mang. Mọi thứ cứ như rối tung lên, chẳng biết thế nào. Ở ngoài đường mọi người đều đi rất nhanh, chạy rất nhanh. Họ nghĩ cũng rất nhanh. Người chậm chạp như tôi và nàng có thể bị hất tung ra khỏi thành phố này, trong cái guồng quay này.</p>
<p class="Normal">Tôi vẫn thường nghĩ tốc độ một là dành cho những người ở vòng trung tâm. Tốc độ trung bình ở vùng gần trung tâm. Và tốc độ càng chậm thì càng bị đẩy lùi ra xa.</p>
<p class="Normal">Nỗi buồn có thể đang gặm nhấm tôi như một tổ mối, loang lổ. Và sự hoang mang cũng đang gặm nhấm tôi. Tôi đành thở dài và im lặng. Tôi không muốn chạm vào nàng.</p>
<p class="Normal">Chỉ có nàng là vẫn hồn nhiên.</p>
<p class="Normal">- Có gì thay đổi không anh? Người ta đã hứa sẽ có một việc làm cho anh mà.</p>
<p class="Normal">- Ừ, anh cũng đang đợi.</p>
<p class="Normal">Trạng thái chờ đợi trong tôi có thể là bất tận.</p>
<p class="Normal">- Em vừa xuống dưới sân trò chuyện với con bà chủ nhà. Cô ấy nói nhà của cô đã được làm nhà trọ từ lâu lắm rồi. Thật hiếm có nhà trọ nào sạch sẽ thế này. Cô ấy và chị giúp việc hằng ngày bỏ rất nhiều công để lau chùi dọn dẹp thì mới có được nền nhà không có bụi và cát như vậy. Điều mà cô ấy mong muốn nhất là làm thế nào để không gặp phải những khách trọ dữ tợn. Vì như thế sẽ mệt mỏi lắm.</p>
<p class="Normal">Tôi nhớ đến cô con gái chủ nhà trọ. Một thiếu nữ xanh xao có hai bím tóc dày. Hình như bao nhiêu thứ cô ấy ăn được chỉ để nuôi hai bím tóc. Mắt cô ấy hay nhìn xuống và môi mím lại. Cô thường đi guốc gỗ lộc cộc. Và tôi thường cảm thấy ái ngại mỗi khi gặp cô&#8230;</p>
<p class="Normal">Nàng nói tiếp:</p>
<p class="Normal">- Cô ấy nói thỉnh thoảng cô phải chia tay một người khách trọ ở đây. Họ phải trở về quê vì không thể nào sống tiếp ở thành phố quá đông đúc, chật chội này. Khi đó, cô thấy rất buồn.</p>
<p class="Normal">Tôi thầm nghĩ, thật hiếm hoi để tìm được một cô bé chủ quán trọ còn có thể buồn vì phải rời xa khách trọ của mình. Mà tại sao lại không nhỉ? Ngay cả ta, khi phải rời một quán trọ ra đi thì chính ta vẫn buồn nhớ chứ&#8230;</p>
<p class="Normal">Tôi nắm tay nàng và nghĩ về nỗi buồn nhớ của mình. Có thể cảm giác đầu tiên ấy đến với tôi khi tôi mười sáu tuổi, lần đầu đi ra khỏi quê hương trên một chuyến xe lam và chờ đợi ở một bến xe liên tỉnh xa lạ để đến trường công nhân mà tôi chuẩn bị nhập học. Tôi đã ngồi cả ngày để chờ đợi ngoài bến xe cho đến khi chuyến xe ấy đến. Trong cả một buổi chiều, tôi đã nhìn thấy bà bán bánh rán, chú bé đánh giày và những tay du thủ du thực lang thang trên bến xe. Có những người ngả lưng ngủ ngay trên nền xi măng lạnh giá. Họ rất thanh thản và vui vẻ. Họ có thể cãi vã, nhưng lại tiếp tục trò chuyện và ăn uống với nhau rất ngon lành. Khi đó tôi đã nghĩ rất nhiều về những điều mẹ tôi nói. Hình như bà đã lầm khi tưởng rằng những con người ấy thường rất đau khổ bởi không nhà không cửa. Tôi lờ mờ nhận ra rằng, khi ta có đủ can đảm để nằm trên một nền xi măng lạnh giá và nhìn lên trời rồi ngủ một giấc hết đêm, khi đó ta đã có một đời sống khác.</p>
<p class="Normal">- Chúng mình sẽ cố gắng, em à. Điều quan trọng nhất là chúng mình sẽ không chia lìa&#8230; Tôi thì thào vào tai nàng.</p>
<p class="Normal">Mặc dù điều này quá khó với chúng tôi, khi chúng tôi quá nghèo. Nhưng đó là điều duy nhất tôi thực sự muốn giữ. Tôi không muốn mất nàng.</p>
<p class="Normal">Trong cái quán trọ mất điện này, tôi nghĩ về sự ly biệt. Nó có thể cũng là nỗi sợ hãi. Thực ra sự ly biệt không ghê gớm bằng nỗi sợ hãi khi tôi có thể mất nàng.</p>
<p class="Normal">Đôi khi nỗi sợ hãi làm cho người ta tê dại đi. Tôi cũng thử quan sát nỗi sợ hãi của nàng. Trong cảnh cùng cực này, nàng thường nép sát vào tôi mỗi khi tôi trở về phòng trọ. Và nàng đi rất nhẹ, nói rất khẽ. Nàng khiếp sợ mọi cái nhìn. Nàng khiếp sợ khi chờ kỳ kinh nguyệt đến gần. Nàng sợ tất cả những gì có thể đe dọa, dù là âm thanh hay ánh sáng. Thậm chí nàng kéo rèm che cửa nhiều hơn vào ban ngày, kể cả những ngày trời rất dịu mát.</p>
<p class="Normal">Nhưng nàng cố giấu kín nỗi sợ này. Nàng thường tỏ ra vui vẻ, rất vui vẻ. Nhưng tôi không thích trạng thái vui vẻ thái quá này vì tôi biết nàng đang chôn sâu trong đó những nỗi buồn bã và khổ sở. Nàng không muốn tôi biết những điều đó vì sợ tôi buồn.</p>
<p class="Normal">Đó có thể là trạng thái vô phương. Tôi cảm thấy tôi đưa tay ra mà chẳng chạm được vào nàng. Và tôi đành an ủi:</p>
<p class="Normal">- Thực ra đó là trạng thái mà chúng ta sẽ phải trải qua, em biết không. Đó là trạng thái hoang mang. Đôi khi ta rất an tâm về mọi việc. Rồi thì ta lại hoang mang. Dù sao bây giờ cũng là tốt rồi. Ta có một mái nhà để ẩn trú.</p>
<p class="Normal">Tôi nằm im và nghĩ đến sự cô đơn. Vì cố né tránh sự cô đơn, tôi thường ôm nàng rất chặt và luôn chạm tay vào da thịt nàng. Tất cả là sự sống, nóng bỏng, những mạch máu chảy rần rật, hơi thở, từng sợi tóc vương trên má&#8230;</p>
<p class="Normal">Nỗi cô đơn đôi khi giống như cơn thủy triều. Nó chợt đến và bùng lên, chảy tràn lên tất cả&#8230;</p>
<p class="Normal">- Ngày mai ta lại ra đường, hả anh?</p>
<p class="Normal">- Ừ, mai ta lại đi tìm một nơi có việc làm nào đó. Anh nghĩ là cuối cùng ta cũng sẽ sống được thôi.</p>
<p class="Normal">- Anh ăn bánh không?</p>
<p class="Normal">- Bánh gì hả em?</p>
<p class="Normal">- Bánh bột em mới chiên hồi trưa&#8230;</p>
<p class="Normal">Nàng đưa cho tôi cái bánh bột và hai đứa cùng nhấm nháp. Nó hơi ngọt một chút nhưng khá ngon.</p>
<p class="Normal">- Em này, ta sẽ mua một cái áo mới nhé.</p>
<p class="Normal">- Dạ.</p>
<p class="Normal">- Ta sẽ đi xem cá voi nhé.</p>
<p class="Normal">- Dạ.</p>
<p class="Normal">Tôi nghĩ đến cảnh nàng ngồi chen chúc ngoài vịnh biển chờ cá voi dạt vào và mỉm cười.</p>
<p class="Normal">- Cá voi màu trắng. Nó hiếm lắm. Người ta sẽ làm lễ tang cho cá voi &#8211; nàng thì thào.</p>
<p class="Normal">- Ừ, vậy mình sẽ ra đó chờ người ta kéo cá voi vào bờ. Và chôn cất con cá voi to đùng ấy chắc sẽ rất mệt. Những người ở trọ nói phải dùng xe cẩu để trục cá voi lên. Người ta sẽ vừa đi vừa làm động tác chèo thuyền và hát một điệu gọi là hò bả trạo.</p>
<p class="Normal">- Em đã nhìn thấy họ làm lễ này rồi. Những người trong đoàn hát chân quấn xà cạp và cất giọng oang oang, da họ đen cháy. Đó là những ngư dân ở ngoài cảng cá.</p>
<p class="Normal">Tôi ngồi dậy và lấy chiếc mũ rộng vành của nàng treo trên mắc gỗ xuống, bẻ cho cong vành của nó. Tôi hình dung nàng sẽ mặc chiếc áo đầm đẹp nhất và đội chiếc mũ rộng vành này, và ngồi trên bãi cát để chờ người ta đưa cá voi vào bờ.</p>
<p class="Normal">Chúng tôi sẽ sống qua một ngày chủ nhật như thế.</p>
<p class="Normal">Hôm nay là thứ bảy. Khu nhà trọ mất điện, và chúng tôi nằm im như những con thú trong hang ở cái nhà trọ này để chờ ngày mai đi xem cá voi.</p>
<p class="Normal" align="right">(Theo <em>Thanh Niên</em>)</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.nmthuan.com/van-hoc/nha-tro.aspx/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Vàng!</title>
		<link>http://www.nmthuan.com/van-hoc/vang.aspx</link>
		<comments>http://www.nmthuan.com/van-hoc/vang.aspx#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 01 Oct 2007 08:17:11 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nmthuan</dc:creator>
				<category><![CDATA[Văn học]]></category>
		<category><![CDATA[truyện]]></category>
		<category><![CDATA[văn chương]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://blog.nmthuan.com/linh-tinh/vang.aspx</guid>
		<description><![CDATA[Chừng ba tháng sau khi Lẫm và lão Ngật bỏ đi đào vàng, xã cử thằng Bơn xuống thôn Hóc Mèo tổ chức họp dân, bầu lão Bịch, nguyên là lao công bốc vác ở chợ xã, nay xuống sức phải về đuổi gà cho vợ, làm trưởng thôn thay lão Ngật. Trong “diễn văn” [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<table class="MsoNormalTable" style="margin: 0in 2.25pt; background: white none repeat scroll 0% 0%; width: 154.5pt; border-collapse: collapse;" border="0" cellspacing="0" cellpadding="0" width="206" align="right">
<tbody>
<tr>
<td style="background-color: transparent; border: #d4d0c8; padding: 2.25pt"><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial"><img style="width: 200px; height: 150px;" src="http://www.nld.com.vn/img/4102/8-MINH-HOA-CN-30-9.jpg" alt="" width="200" height="150" align="left" /><br />
</span></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Chừng ba tháng sau khi Lẫm và lão Ngật bỏ đi đào vàng, xã cử thằng Bơn xuống thôn Hóc Mèo tổ chức họp dân, bầu lão Bịch, nguyên là lao công bốc vác ở chợ xã, nay xuống sức phải về đuổi gà cho vợ, làm trưởng thôn thay lão Ngật. Trong “diễn văn” nhậm chức, lão Bịch không quên phê phán những người không chịu thôi làm lâm tặc, rồi lớn tiếng chửi những kẻ nuôi giấc mộng vàng mơ hồ xa lắc</p>
<p>Có tới chín mươi chín phần trăm gia đình ở thôn Hóc Mèo heo hút của Lẫm vẫn còn nghèo. Nghèo có sổ sách hẳn hoi. Nghĩa là nghèo thật chứ không phải vì mấy lão cán bộ xã muốn dìm xuống như vậy để tranh danh hiệu xã nghèo hòng kiếm mấy cái dự án tài trợ thơm lựng như múi mít mật tháng bảy. Ngoài chuyện nghèo, dân Hóc Mèo còn bị mất mặt vì bị quy là lâm tặc. Không phải chỉ một hai người bị mang tiếng.</p>
<p><span id="more-20"></span></p>
<p>Một lần xuống kiểm tra, thằng Bơn trưởng ban văn hóa xã đứng lên phát biểu trước toàn thể dân Hóc Mèo rằng đây là thôn lâm tặc, nhứt quyết không thể xem xét công nhận là thôn văn hóa được. Thằng Bơn vừa dứt lời, người Lẫm đã phừng phừng, sôi máu, đứng lên phản đối. Dân Hóc Mèo vào rừng đốn củi chỉ đốn toàn cây nhỏ, cây lùm, giống như thiên hạ đi phát thực bì, có đốn gỗ đâu mà gọi là lâm tặc. Mà không đi đốn củi thì biết làm nghề gì khác? Không đi đốn củi, chẳng lẽ cả cái thôn này phải treo miệng lên xà nhà à. Lúc đó, xã có cứu đói nổi không? Thằng Bơn đập bàn, bảo lấy bất cứ cái gì từ rừng đem bán đều là lâm tặc. Rồi xỉa tay chỉ thẳng mặt Lẫm, bảo nhà mày là lâm tặc số một mà còn cãi. Thử hỏi gỗ đâu mà lúc mày đóng cho nhà này cái chạn bát, khi đóng cho nhà kia cái bàn ăn cơm, rồi gỗ đâu mày đóng quan quách cho những người hết số? Đó là chưa nói, vợ mày còn tiếp tay cho lâm tặc xứ khác vào rừng Hóc Mèo săn gỗ bằng cách đều đặn mỗi tuần một lần chạy ra chợ xã mua đủ các thứ dầu, chè, mắm muối đem vào rừng cho chúng. Thứ gái một con, ngực mông cứ phây phẩy thế kia, thậm thụi ra vào với đám lục lâm thảo khấu ấy rồi cũng có ngày&#8230; Thằng Bơn bỏ lửng câu nói, cười khẩy, trông rất đểu.</p>
<p>Tức, nhưng không làm gì được thằng Bơn, một bữa Lẫm mò qua nhà lão Ngật, định tỉ tê tâm sự giãi bày. Vừa thấy bóng Lẫm, lão Ngật đã quác miệng chửi tổ cha cái thằng lâm tặc, mày làm cả thôn mang tiếng, còn vác mặt tới đây làm chi. Lẫm nín thinh, gằm gằm mặt tiến vào, thẳng chân đá cái phập vào mấy bó củi dựng ở góc sân, bảo củi còn tươi nhỉ, chắc mới đốn hồi chiều hôm qua. Biết Lẫm nói xía mình, lão Ngật cười xề xề, bảo đúng là mới đốn chiều hôm trước, đốn ráng để bắt đầu từ hôm nay, lão giải nghệ luôn. Lẫm trố mắt, hỏi giải nghệ rồi thì bốc đất mà ăn à. Lão Ngật lại cười xề xề, rồi nghiêm mặt kẻ cả, bảo đã có kế hoạch làm ăn lớn, nay mai rồi sẽ đổi đời. Nghe lời lão Ngật, chiều hôm đó Lẫm cũng vào rừng Hóc Mèo đốn đúng hai gánh củi đem về đặt ở góc sân rồi tuyên bố từ nay giải nghệ. Nhi, vợ Lẫm, nghe chồng nói cứ dửng dưng như không. Nhưng khi nghe Lẫm tỉ tê bảo bán bớt cặp heo thịt đang lớn với một chỉ vàng sau sáu năm ra riêng mới tích cóp được để sắm chuyến đi đãi vàng thì vợ Lẫm nhảy dựng lên. Gì chứ đi đãi vàng thì không được. Tuyệt đối không. Ba năm trước, thằng Bảy Hớn xóm bên cũng sân sấn đi đãi vàng, mấy tháng đầu gởi tiền về nhà tới tấp, con vợ nảy nòi ăn diện mát trời, tối tối lại mò ra chợ xã hát karaoke. Nhưng ít lâu sau thì không thấy hơi tiền đâu nữa.</p>
<p>Một bữa, Bảy Hớn mò về, vàng đâu không thấy chỉ thấy người ngợm bệ rạc, cọm rọm, xơ tướp, da vàng bệch bạc, ba tháng sau thì đứt bóng. Vợ Hớn khóc ngất lên ngất xuống, phải kêu y tá tới chích thuốc mới đủ sức tiễn chồng ra tới nghĩa địa. Không lâu sau, chòm xóm ai nấy chết điếng khi thấy vợ Hớn vơ hết áo quần dọn ra ở với lão Thìn chủ quán karaoke Ánh Sao Đêm ở đầu chợ xã&#8230; Ừ. Thì cũng ghê, cũng bạc thật. Nhưng Lẫm đã quyết rồi, bằng mọi giá phải thử vận một chuyến. Vả lại, đi với ai chứ đi với lão Ngật thì yên tâm. Dù gì lão cũng là người lớn, biết ăn nói, chẳng dễ gì sa ngã. Lẫm đè nghiến vợ xuống giường, hầm hập như những đêm khuya cái thằng đàn ông tràn trề sức lực và ham muốn trong Lẫm trỗi dậy. Nhưng không có tiếng cười rúc rích và hơi thở gấp gáp, đê mê và hoan lạc như bao lần khác. Lần này, vợ Lẫm chỉ khóc, rấm rứt, uất ức, đau xót, khi Lẫm lựa được thế, rút phăng chiếc nhẫn vàng khỏi ngón tay xương xương của cô, vọt khỏi giường chạy biến.</p>
<p>Chừng ba tháng sau khi Lẫm và lão Ngật bỏ đi đào vàng, xã cử thằng Bơn xuống thôn Hóc Mèo tổ chức họp dân, bầu lão Bịch, nguyên là lao công bốc vác ở chợ xã, nay xuống sức phải về đuổi gà cho vợ, làm trưởng thôn thay lão Ngật. Trong “diễn văn” nhậm chức, lão Bịch không quên phê phán những người không chịu thôi làm lâm tặc, rồi lớn tiếng chửi những kẻ nuôi giấc mộng vàng mơ hồ xa lắc. Thằng Bơn ngồi bên, ưỡn ngực, chân bắt chéo trông rất bề trên, đầu liên hồi gật gù. Chiều hôm đó, khi thằng Bơn và lão Bịch còn đang ngồi nhấm rượu với mấy trái ổi chát ở quán bà Tư móm thì có người trong thôn tạt qua, bảo thằng Lẫm và lão Ngật vừa gửi về cho vợ con cả nắm vàng. Thằng Bơn cười khẩy, bảo rồi cũng như Bảy Hớn thôi, hay hớm gì mà khoe. Như cây sắp khô gặp được mưa rào, có vàng rủng rỉnh, người nhà lão Ngật tươi phởn lên ngay. Ngày trước mỗi tuần mụ vợ lão Ngật chỉ đi chợ một lần, chỉ dám mua ít cá vụn về kho mặn ăn thay mắm. Bây giờ ngày nào cũng đi, đi chợ xã chứ không phải cái chợ xép cúm núm nghèo nàn ở đầu thôn. Hạnh, con gái út của lão thôi đi bán củi, chiều chiều lại diện quần jean áo pull lượn lờ quanh mấy quán net và cửa hàng mỹ phẩm ở chợ xã. Con gái mới lớn, lại ăn sang mặc đẹp, đùi mông con Hạnh cứ căng mẩy ra. Cái áo pull bó ngắn cũn ngự ở phần trên, chiếc quần jean trễ cạp ỡm ờ phần dưới, chừa cái lườn trắng nõn mịn màng ở giữa như trêu ngươi thiên hạ.</p>
<p>Mấy lần bắt gặp Hạnh ngoài đường, thằng Bơn cứ nghe người rần rật, làm ra vẻ không để ý nhưng lại kín đáo quét mắt một lượt vào những chỗ đáng đồng tiền bát gạo nhất trên người con Hạnh. Con Hạnh đi khuất dạng rồi, mặt thằng Bơn vẫn còn đẫn ra, khờ trân. Một lần con Hạnh bắt gặp cái nhìn thèm thuồng săm soi lén lút của thằng Bơn, liền xân xấn lên bảo cán bộ văn hóa gì mà con mắt bò đực dữ vậy, đừng có mà mơ. Tức quá, thằng Bơn vọt thẳng tới nhà lão Bịch, bảo cái thôn này hư quá, nát quá, không gấp gấp uốn nắn mấy đứa con gái ăn mặc cà rỡn, nói năng hỗn hào kiểu như con gái lão Ngật thì đừng hòng lên thôn văn hóa. Riêng nhà Lẫm thì chẳng có vẻ gì là đang giàu lên, dù người ta đồn râm ran là thằng Lẫm gửi vàng về cho vợ nhiều gấp mấy lần lão Ngật. Hằng ngày, vợ Lẫm vẫn mặc những bộ đồ ka tê cũ, bợt bạc, ống quần nhún như lò xo. Cũng vì những bộ đồ lam lũ, mỗi ngày một mỏng te ra vì được mặc liên tục, cái vẻ mơn mởn của gái một con nơi Nhi càng phô bày ra. Trong số những gã đàn ông hau háu trước Nhi có lão Thìn chủ quán karaoke Ánh Sao Đêm ở đầu chợ xã, có cả thằng Bơn trưởng ban văn hóa thông tin. Mấy tay thợ hồ nhận xây nhà vệ sinh cho nhà Lẫm, trông cục mịch vậy nhưng cũng liêu xiêu.</p>
<p>Một bữa, đang đứng trên giàn, thấy Nhi lom khom dọn dẹp bên dưới, tay thợ cả đứng ngó trân trân, để viên gạch tuột khỏi tay rơi bịch lên mu bàn chân hắn mới giật mình choàng tỉnh. Mấy gã lâm tặc mà Nhi vẫn mua hàng giúp tưởng bở, đợi đêm xuống bỏ rừng mò tới nhà Lẫm, không quệt quạt được chút gì ở người đàn bà vắng chồng, chỉ bị Nhi cầm đòn gánh rượt. Lão Thìn chủ quán karaoke Ánh Sao Đêm ở đầu chợ xã cũng bị rượt một lần, ê mặt. Vợ Lẫm vẫn đẹp tảo tần, chỉ có điều là đã bỏ luôn việc đi chợ tiếp tế cho mấy gã thợ rừng. Nhà Lẫm có thay đổi chút ít, nhưng không ầm ào, không có vẻ xốc xổi như nhà lão Ngật. Vẫn mái rạ, vách ván. Trong nhà không thấy sắm sửa thêm gì đáng kể. Chỉ có gian thờ giữa nhà là được chăm chút. Hai tấm ảnh thờ của cha và mẹ Lẫm đã được lồng vào khung kiếng, được đặt trên chiếc tủ gỗ cẩn rồng chứ không phải cái bàn bong tróc xiêu vẹo dạo nào. Trước khi xây cái công trình mà dân cả thôn Hóc Mèo thèm muốn là cái nhà vệ sinh có bồn cầu dội nước, vợ Lẫm đã thuê người xây mộ cho cha mẹ chồng. Hai ngôi mộ to trở thành điểm nhấn mạnh mẽ và ấn tượng giữa khu vườn tuềnh toàng của Lẫm.</p>
<p>Lẫm đi biệt hơn hai năm mới về. Người mập phịch ra, bụng chảy xệ, cổ đeo sợi dây chuyền vàng to như cái dây xích chó, áo quần thơm phức. Nghe đâu, lên bãi chừng hai tháng, nhờ thắng độ trong một cuộc thi uống rượu, Lẫm được chủ bãi chia cho một hầm vàng đã cạn, bốn tay thợ và cái lán rách bươm. Tưởng chẳng thể tìm được chút xái từ cái hầm đã kiệt ấy, không ngờ sau mấy ngày hì hục bới đào, Lẫm bắt được mạch vàng. Không chỉ có vàng cám mà có cả vàng hột, vàng cục to như trái đùng đình. Lẫm phất lên, trở thành ông chủ. Người có công dẫn dắt Lẫm đến với xứ sở của vàng là lão Ngật, trở thành người tin cẩn số một, được Lẫm cho làm trợ lý, chuyên quản lý ca kíp, giờ làm, giờ chơi, giờ ngủ của đám nhân công&#8230;</p>
<p>Về nhà hôm trước, hôm sau Lẫm ra chợ xã có bao nhiêu thịt heo, thịt bò mua hết, sai người đem về mở tiệc ăn mừng. Nhà lão Thìn chủ quán karaoke Ánh Sao Đêm hôm ấy có giỗ, cậy sẵn tiền, nhà lại gần chợ nên không đi mua vội. Lúc sai người ra mua thịt mới hay thằng Lẫm nẫng sạch rồi, lão điên tiết chửi ầm ầm. Lão Bịch trưởng thôn và thằng Bơn trưởng ban văn hóa xã cũng được Lẫm mời dự tiệc. Nhưng lão Bịch không đến. Thằng Bơn đến rất đúng giờ, trông hiền lành, khép nép, thẹn và nhũn. Nhưng uống được chừng năm tuần bia thì đứng lên cướp diễn đàn, lải nhải khen cái nhà vệ sinh nhà Lẫm sang, đẹp, hiện đại và rất chi là văn hóa. Con Hạnh cũng đi theo lão Ngật sang dự tiệc, thấy bộ dạng thằng Bơn hết bĩu môi cong cớn khinh khi lại rủa lầm bầm một mình. Thằng Bơn tuyệt nhiên không dám nhìn con Hạnh. Chỉ có Lẫm là không chút giấu giếm, cứ nhìn hau háu vào vồng ngực trắng bóc của con Hạnh đang lấp ló dưới khoang cổ áo cắt thấp, vải mỏng tang. Mấy lần bê ly bia đi mời khách, Lẫm đều chen qua phía con Hạnh ngồi, không quên “vô ý” cạ người vào tấm lưng con gái mướt mát trên ấy hằn lên lồ lộ mấy sợi dây của chiếc áo ngực màu hồng phấn. Không lần nào con Hạnh né người để tránh va chạm. Nhi được Lẫm mua cho mấy bộ đồ mốt, mặc vào trông căng mẩy, mơn mởn như gái mới lớn, nhưng lóng ngóng, thiếu tự nhiên và kém vui. Gần cuối buổi tiệc, Lẫm đứng dậy hùng hồn tuyên bố hôm sau sẽ phóng hỏa đốt nhà, ra chợ xã mua đất xây nhà lầu. Những gương mặt đỏ gay tán thưởng ầm ào. Riêng vợ Lẫm thì sững người, làm đổ cả ly bia xuống đất, bỏ vào buồng nằm thõng thượt.</p>
<p>Tiệc tan. Lẫm kéo theo mấy người phi xe máy ra chợ xã, vung tiền vào mặt lão Thìn bảo từ bây giờ đến sáng mai, lão tạm thời không phải là chủ quán karaoke này. Lẫm và con Hạnh hát riêng một phòng, hai phòng còn lại dành cho cái đám lao nhao kia. Thằng Bơn không được rủ đi hát, lén lần theo, biết chuyện bèn hộc tốc chạy về báo cho vợ Lẫm biết. Nhưng quán karaoke Ánh Sao Đêm vẫn sáng đèn cả đêm, ầm ĩ, mụ mị và không có bất cứ cuộc trừng phạt nào.Trở về nhà với can xăng trên tay, Lẫm thấy nhà cửa trống huơ. Gọi đằng trước, gọi đằng sau vẫn không nghe tiếng ai trả lời, Lẫm tức mình chửi đổng, ném phịch can xăng vào góc bếp, châm lửa rồi lên xe vọt thẳng không thèm ngoái lại. Đám cháy tàn một lúc lâu thì lão Bịch trưởng thôn cùng hai công an xã mới lò dò tới lập biên bản. Mọi thứ đều đã thành tro. Chỉ còn trơ lại cái nhà vệ sinh xây gạch lem nhem nham nhở. Chỗ kê bàn thờ ở gian giữa, lộ ra chiếc hũ sành, bị nứt toác làm đôi nằm trơ trọi, thiểu não. Lão Bịch lấy nhánh cây khều cái hũ, mấy mảnh sành sụm xuống, làm hiện ra một vệt sáng lều phều, sóng sánh chảy nhểu qua mấy khe nứt. Vàng. Vàng bị nung chảy. Lão Bịch bần thần không thốt nên lời&#8230;</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.nmthuan.com/van-hoc/vang.aspx/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>&#8220;Tao yêu mày, thật đấy!&#8221;</title>
		<link>http://www.nmthuan.com/linh-tinh/tao-yeu-may-that-day.aspx</link>
		<comments>http://www.nmthuan.com/linh-tinh/tao-yeu-may-that-day.aspx#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 13 Jun 2007 02:23:19 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nmthuan</dc:creator>
				<category><![CDATA[Linh tinh]]></category>
		<category><![CDATA[Thư giãn]]></category>
		<category><![CDATA[văn chương]]></category>
		<category><![CDATA[Văn học]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://blog.nmthuan.com/linh-tinh/tao-yeu-may-that-day.aspx</guid>
		<description><![CDATA[Sau một hồi cân nhắc kỹ lưỡng, tôi nín thở, nhìn sâu vào mắt Lê và nói thật chậm, thật rõ: “Tao yêu mày, thật đấy!” &#8211; Ốc bươu vàng, ếch ộp, bạn có nghĩ ra còn con vật nào có đôi mắt mở lớn hơn mắt của Lê lúc này không? - Mày điên [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p align="left">
<table border="0" cellspacing="0" cellpadding="3" width="1" align="left">
<tbody>
<tr>
<td align="left"><img id="StoryAvatar" src="http://images4.dantri.com.vn/Uploaded/lantm/Thang05.07/tao-yeu-may120607.jpg" border="0" alt="" width="200" height="170" /></td>
</tr>
<tr>
<td></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Sau một hồi cân nhắc kỹ lưỡng, tôi nín thở, nhìn sâu vào mắt Lê và nói thật chậm, thật rõ: “Tao yêu mày, thật đấy!” &#8211; Ốc bươu vàng, ếch ộp, bạn có nghĩ ra còn con vật nào có đôi mắt mở lớn hơn mắt của Lê lúc này không?</p>
<p>- Mày điên vừa thôi! &#8211; Lê hét lên với tông nữ cao rất xuất sắc, tay không quên nện cho tôi một cú thần chưởng thật lực.</p>
<p>- Tao hoàn toàn nghiêm túc mà! &#8211; Bằng giọng hết sức nhẫn nại, tôi kiên trì giải thích cho nó hiểu</p>
<p>- Mày biết đấy, tao là con trai, mày là con gái, bọn mình lại chơi với nhau rất thân, chuyện tao yêu mày là lẽ đương nhiên thôi, có gì mà phải kinh ngạc đến thế?</p>
<p><span id="more-11"></span>Lê bụm miệng ú ớ, mặt xanh mét, chắc nó không tin rằng cái thằng nhóc đẹp trai (chuyện) hôm qua còn mặc cả quà Noel với Tết ta gộp chung vào làm một như tôi lại có thể thổ lộ với nó một điều thần kỳ đến vậy. Nhưng như tôi đã nói rồi đấy, chuyện chúng tôi yêu nhau, hay ít ra là tôi yêu nó đã, là thứ hiển nhiên như thể ngày nào cũng phải có buổi sáng và buổi chiều vậy.</p>
<p>- Mày… mày…</p>
<p>Chà, tệ thật, bây giờ Lê không động chân động tay nữa mà chuyển sang nói lắp bắp và run lập cập. Tôi hơi phiền lòng một chút vì điều này, tại sao nhận lời thương yêu lại tạo ra phản ứng trái chiều như vậy nhỉ? Đang băn khoăn tự hỏi mình, tôi đã thấy Lê đỏ bừng mặt đứng dậy (phải hết sức vất vả nó mới đứng vững được trên đôi Converse thấp tẹt của nó) rồi bỏ chạy thục mạng như bị ma đuổi sau lưng. Ô hay, tôi có doạ nạt gì nó đâu cơ chứ?</p>
<p>Mang tâm trạng khó hiểu ấy cả buổi, tới giờ ra chơi, tôi lại một lần nữa rơi vào hoàn cảnh tương tự khi quay sang Huyền (ngồi cùng bàn) để nói cái điều hết sức dịu dàng:</p>
<p>- Huyền này, tôi yêu bà.</p>
<p>- Hớ hớ, ối làng nước ơi, ối trời ơi…</p>
<p>Bực mình quá! Tôi chẳng nhớ rõ Huyền đã tru tréo lên thế nào nữa, chỉ biết là nó cứ thế gập cả người lại mà sặc sụa hệt như vừa bị hóc xương cá. Mãi một lúc sau, nước mắt nước mũi giàn giụa, nó quay sang tôi hổn hển không ra hơi:</p>
<p>- Tôi hỏi thật chứ, có phải ông bị tôi đè nén hơi nhiều nên tâm thần đâm ra lẩn thẩn phải không? Nếu thế thì cứ nói thẳng ra tôi sẽ thương tình, chứ việc gì phải lòng vòng cho nó tốn xăng. Lại còn mất công tôi cười đau cả ruột ra thế này…</p>
<p>- Tôi nói thật bà không tin à?</p>
<p>- Tôi bình tĩnh đáp &#8211; Tôi yêu bà. Khựng lại. Mặt Huyền chuyển từ đỏ au (vừa cười xong mà) sang trắng bệch rồi lại về hồng nhanh chóng. Rồi hệt như Lê, nó bật thẳng dậy và chạy biến ra ngoài hành lang đông nghịt người, không để tôi tua lại đoạn giải thích mà ban nãy Lê cũng đã được nghe.</p>
<p>Này cu, từ sáng đến giờ tao thấy mày chỉ nói mấy câu mà đuổi được hai bà chằn lửa lớp mình chạy tóe khói rồi đấy. Có bí quyết gì truyền đạt lại cho anh em cùng lĩnh hội?</p>
<p>Là Tuấn. Nó vừa ở đâu lon ton chạy đến chỗ tôi hóng hớt, chắc cũng cảm nhận được một phần những điều kỳ lạ vừa qua. Tôi thật thà bảo nó:</p>
<p>- Tao có làm gì đâu, tao chỉ bảo là tao yêu chúng nó thôi mà.</p>
<p>Bốp bốp. Tuấn nhảy dựng lên vỗ tay đầy kích động, nó đập mạnh vào vai tôi và nói, giọng thán phục tràn trề:<br />
- Chưởng quá tuyệt! Võ công này chỉ có đường xuất ra mà không có đường thu về, đối phương chống đỡ đằng nào cũng bị giáp công quyết liệt. Đàn em xin bái phục đại ca!</p>
<p>- Vớ vẩn! &#8211; Tôi càu nhàu &#8211; Cả mày cũng không tin là tao nói thật à? Tao đang rất nghiêm túc đây.</p>
<p>- Hả?</p>
<p>Khá hơn Huyền và Lê, Tuấn không trố mắt, không bật cười, cũng không bỏ chạy. Nó chỉ đứng sững ở đấy, nhìn trân trân vào tôi, một cơ nhỏ trên mặt cũng không cử động. Tôi nhìn xuống đồng hồ: mất đúng ba mươi tám giây để lưỡi của nó có thể rung trở lại:</p>
<p>- Thế có nghĩa là…</p>
<p>- Là tao yêu chúng nó, một điều hết sức rõ ràng. Và mày nữa, tao cũng rất yêu mày. &#8211; Tôi mỉm cười.</p>
<p>Như một cuốn phim quay chậm, Tuấn đang đứng bỗng từ từ… rớt xuống ghế. Tôi lại nhìn đồng hồ: lần này chỉ sau hai mươi hai giây, nó đã cuống quýt nắm lấy tay tôi, đặt tay lên trán tôi, vừa đoán nhiệt độ vừa nói một thôi một hồi:</p>
<p>- Thằng này, mày ốm rồi đấy. Bị thiếu máu não hay là hạ đường huyết thế? Tao thấy mày hơi bắt đầu có dấu hiệu suy nhược bộ thần kinh trung ương…</p>
<p>Tôi gạt tay Tuấn ra khỏi trán mình, dõng dạc:</p>
<p>- Tao đang hết sức tỉnh táo. Chúng mày là bạn thân của tao, đã giúp đỡ tao rất nhiều, nếu không yêu thì tao ghét chúng mày chắc? Mà làm sao tao có thể không yêu chúng mày được cơ chứ?</p>
<p>Nghe tới đây, Tuấn nuốt nước bọt đánh ực rồi thở phào một cái. Nó dịu giọng: &lt;</p>
<p>- Ừ!Thì ai chẳng biết. Nhưng thế thì chỉ bảo là gì gì đấy thôi, chứ mày nói là yêu nghe cứ như…</p>
<p>- Gì gì là cái gì gì? Yêu thì dứt khoát phải là yêu, chẳng lẽ tao lại vòng vo nào là tao không ghét mày đâu, nào là tao cũng quý mày đấy, rồi lại còn tao thích chơi với mày? &#8211; Tôi gạt phắt đi. Tao cứ nói đúng cái tao nghĩ, thế thôi.</p>
<p>- Nhưng… mày nói thế bọn con gái lại hiểu lầm… Mà tao là con trai nghe nó cũng kinh kinh thế nào ấy!</p>
<p>- Hiểu lầm á? Thế chẳng lẽ chúng mày không yêu tao à? Không yêu thì ghét tao chắc? Mà ghét thì còn là bạn làm gì nữa?</p>
<p>- Không phải, nhưng mà…</p>
<p>- Chẳng nhưng nhị gì cả. Nếu mày tìm được một lý do để bạn bè không được yêu nhau một cách bình thường, vui vẻ, thân ái&#8230; thì mày thử nói xem? Chứ tao thì tao thấy đã là bạn thân, không yêu nhau không thân được! Mà yêu thì nói là yêu, quá đơn giản!</p>
<p>- Mày…</p>
<p>Khi đã bó tay, bó chân, bó… chiếu với lập luận của tôi, Tuấn chỉ còn biết thở dài ngao ngán. Mà cũng tại tôi nói đúng quá rồi còn gì, bật thế nào lại được, hà hà!</p>
<p>Lê với Huyền đã trở lại lớp từ lúc nào. Chúng nó hùng hổ cùng tiến bước song song đến chỗ tôi, chắc vừa quán triệt tinh thần sẽ trị cho thằng nhóc láo lếu dám yêu cả hai bà chị cùng một lúc.</p>
<p>- Cu! &#8211; Lê gằn giọng. Ban nãy mày vừa nói gì với tao?</p>
<p>- Tao nói tao yêu mày &#8211; Tôi nói rất to.</p>
<p>- Thế còn tôi? Ông đã nói gì? &#8211; Huyền lườm xéo.</p>
<p>- Tôi cũng yêu bà.</p>
<p>- Như thế là sao? &#8211; Cả hai đồng thanh.</p>
<p>- Là tôi yêu bạn bè tôi, thế thôi. &#8211; Tôi mỉm cười. Đấy, mới thử thể hiện tình cảm một chút đã bị coi là bất thường rồi, tại vì ai cũng quen giấu giếm cả. Hãy coi yêu thương là một điều bình dị để có thể nói đến nó hằng ngày, như thế chẳng phải tốt hơn sao?</p>
<p>Ba đứa bạn nhìn tôi mãi. Tôi cũng nhìn lại và ngoác miệng cười. Hệt như tôi đoán, miệng chúng nó cũng giãn dần sang hai bên, rồi dần dần, dần dần, những tiếng cười vang lên sảng khoái.</p>
<p>Tại sao bạn không thử một lần cảm nhận sức mạnh của một lời (bày) tỏ tình (cảm) thẳng thắn nhỉ?</p>
<p>Vì rõ ràng là không ai trong chúng ta lại từ chối nó &#8211; sự yêu thương cơ mà…</p>
<p>Theo Sức Trẻ Việt Nam : <a href="http://www11.dantri.com.vn/nhipsongtre/2007/6/183071.vip">Click vào đây</a></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.nmthuan.com/linh-tinh/tao-yeu-may-that-day.aspx/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Cáo già, gái già và tiểu thuyết diễm tình</title>
		<link>http://www.nmthuan.com/van-hoc/cao-gia-gai-gia-va-tieu-thuyet-diem-tinh.aspx</link>
		<comments>http://www.nmthuan.com/van-hoc/cao-gia-gai-gia-va-tieu-thuyet-diem-tinh.aspx#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 11 Jun 2007 06:55:56 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nmthuan</dc:creator>
				<category><![CDATA[Văn học]]></category>
		<category><![CDATA[Thư giãn]]></category>
		<category><![CDATA[văn chương]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://blog.nmthuan.com/van-hoc/cao-gia-gai-gia-va-tieu-thuyet-diem-tinh.aspx</guid>
		<description><![CDATA[Đã quá quen với cách nói năng “du côn” kiểu Ý và hiểu con người Berlotti thích sự thẳng thắn, Tố Uyên ưỡn ngực tự hào “Nguyên xi!”. Berlotti vỗ đùi rõ kêu “Phí quá! Tôi biết đàn ông Việt Nam gia trưởng và ích kỷ, lấy vợ tài năng như cô họ e ngại, [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p align="justify"><span class="subcontent">Đã quá quen với cách nói năng “du côn” kiểu Ý và hiểu con người Berlotti thích sự thẳng thắn, Tố Uyên ưỡn ngực tự hào “Nguyên xi!”. Berlotti vỗ đùi rõ kêu “Phí quá! Tôi biết đàn ông Việt Nam gia trưởng và ích kỷ, lấy vợ tài năng như cô họ e ngại, nhưng việc gì phải ép xác như vậy. Hãy trải nghiệm đi! Đọc ba cuốn sách loại này còn ức chế thêm!”. Berlotti với tay trên kệ của Tố Uyên lấy mấy tiểu thuyết diễm tình của Danielle Steel và Quỳnh Dao. </span></p>
<p><span class="subcontent"><span id="more-8"></span></span></p>
<p align="right">
<table style="background-color: #ffffff" border="0" cellspacing="0" cellpadding="0" width="170" align="right">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://www.nld.com.vn/img/3927/minh-hoa-cn-8-4.jpg" border="1" alt="" /></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p align="justify">Tố Uyên lặng lẽ một mình khóa cửa phòng. Đám bảo vệ quen với việc về trễ của chị cũng phải thốt lên: “Về khuya dữ chị!”. Ông Toàn tài xế mừng rỡ mở cửa xe sau cả buổi đói meo ngồi chờ. Tố Uyên vốn không ưa ông này, chị thù vụ ông bị vợ cắm sừng rồi đổ thừa “Tại chị bắt tui làm việc về trễ quá, con vợ tui nó ngứa ngáy “nhảy dù” với thằng sửa ống nước”. Mấy lần chị tính vận dụng những thủ thuật của một giám đốc nhân sự đuổi phứt ông Toàn nhưng chủ tịch công đoàn là anh ruột ông ta.</p>
<p>- Nè, công ty sắp có tổng giám đốc mới – Tố Uyên hào hứng &#8211; Đẹp trai lắm! Tui coi hình rồi. Nghe đâu ly dị vợ.</p>
<p>- Vậy là chị có hy vọng&#8230; – tài xế tính xã giao làm vui lòng sếp buột miệng.</p>
<p>- Ý anh là sao?</p>
<p align="justify">Tố Uyên điên tiết. Thằng cha vô duyên thấy sợ. Để rồi coi, tổng giám đốc mới mà quyết đoán một chút chị sẽ “dùi” cách đuổi tài xế.</p>
<p align="justify">Sếp mới về, không làm thất vọng mấy trăm nhân viên, trước mắt là ngoại hình. Ông người Anh, gốc Ý, vóc người năng chơi thể thao, làn da rám nắng, khuôn mặt nam tính chinh phục người đối diện dễ dàng. Berlotti phong độ tuyệt đỉnh ở tuổi bốn lăm. Tố Uyên biết chỉ cần sếp ra lệnh, chị sẵn sàng đem cả mền chiếu vào công ty làm việc. Kinh nghiệm cho thấy ông tổng nào mới về cũng cần phòng nhân sự hỗ trợ để tống bớt đám tay chân của đời trước, rước người mới vào dễ bề quản lý. Tố Uyên và sếp thường ở lại bàn bạc công việc đến tận mười giờ đêm. Đám bảo vệ giả bộ đi tuần ngang qua phòng tổng giám đốc liếc thấy hai người thân mật cười nói rổn rảng. Ông Berlotti vỗ vai Tố Uyên thùm thụp “Chúa ơi! Chúa ơi!”, chị nàng bưng mặt mắc cỡ kêu lên the thé “Berlotti! Ồ Berlotti! Không!”. Bà con đồn ùm lên hai người “chịu đèn” nhau rồi. Dạo này giám đốc nhân sự không mặc những bộ váy công sở nghiêm nghị nữa. Chị đổi style diện toàn bằng chất liệu mềm mại, kiểu dáng nhẹ nhàng, đơn giản mà trẻ trung. Ai cũng công nhận cái tính từ “ngon cơm” đám tài xế dành cho chị là chính xác. Tố Uyên cao một mét sáu lăm, lưng thẳng, eo thon, bụng nhỏ. Chị không có nhan sắc mỹ miều nhưng mặt mũi ưa nhìn, biết trang điểm tinh tế, và nếu đừng làm ra vẻ ta đây mà chịu cười tủm tỉm, chị quả là mỹ nhân U40. Mỗi lần nhân viên công ty thấy Tố Uyên cùng ông tổng sánh đôi lên xe đi ra ngoài công tác hoặc cùng đàm đạo thân mật trong sân, người ta thật lòng mong chị có bồ phứt cho rồi. Chức cao, tài năng, xinh đẹp mà làm gái già thật tâm sinh lý phức tạp không tài nào đoán nổi. Dĩ nhiên người trong cuộc biết công ty bàn tán gì. Mặc, anh đã ly dị, ả chưa có chồng. Hồi sau sẽ rõ.</p>
<p align="justify">Hồi một trôi qua, hồi hai rồi hồi ba cũng kết thúc. Sau một năm từ ngày ông Berlotti về nhận nhiệm vụ tổng giám đốc, mọi người ai cũng công nhận tài lãnh đạo của ông. Cái tính quyết đoán, dám ra lệnh dám nhận trách nhiệm làm nhiều người nể phục. Berlotti khéo ăn khéo nói, khéo cả cách cư xử vừa cương vừa nhu, đấm người ta một cái thì tức thời phải xoa ngay một cái. Bước chân vào công ty ông tổng bắt tay từng bảo vệ, vỗ vai từng lao công, đi chào từng nhân viên các phòng ban mỗi sáng. Ông nhớ tên hết mọi người và thích hỏi những câu liên quan đến đời tư: “Con anh hết bệnh chưa?”, “Chừng nào em cô thi đại học?”, “Vợ cậu đi công tác thế nào?”. Mọi người lao vào làm việc như điên không thèm vòi tiền “overtime” dù ai cũng ra khỏi công ty lúc tám giờ tối. Doanh thu tăng đột biến, thành công ngoài dự kiến, tập đoàn từ Anh gởi bằng khen về tới tấp. Nhưng cuối năm lương thưởng chỉ dành cho những giám đốc trụ cột của công ty, số nhân viên còn lại không được bao nhiêu. Tiền trượt giá vì lạm phát cũng không được tính. Dĩ nhiên sếp tổng lập công lớn với tập đoàn vì tối đa hóa doanh thu và tối thiểu hóa chi phí. Lãi ròng chuyển về tập đoàn tăng đáng kể.</p>
<p align="justify">Phòng nhân sự bị bêu riếu, bà con hài tên Tố Uyên ra: “Việt gian”, “me Tây”, “tay sai bọn đế quốc”. Nhiều trưởng phòng ban khi vào phòng nhân sự kiện cáo đòi tăng lương cho nhân viên chứng kiến cảnh chị bưng mặt khóc thê thảm: “Trăm dâu đổ đầu tằm! Có ai chịu hiểu cho tui không? Chính mấy người mới bị cai trị một cách dịu êm! Trời ơi, ngu ơi là ngu!”. Mọi người bấm tay nhau lui ra “Câu cuối là bả nói chính bả. Một năm nay bả cũng đâu được xơ múi gì. Uổng công trang điểm má hồng bấy lâu”. Thế rồi dần dần người ta vỡ lẽ, ông Berlotti là một con cáo già chỉ còn chờ ngày để thành tinh. Ông có tài biết kết hợp những ngôi sao trong một bầu trời lại với nhau, biết khiển người ta tự nguyện cống hiến hết mình, biết dùng những đầu tàu như Tố Uyên o ép số nhân viên dưới quyền còn lại, biết cả thuật “nam nhân kế” tán tỉnh phụ nữ từ người trong công ty đến khách hàng và đối tác bên ngoài. Nhưng ông tỉnh táo, dính vào “gái già” trong công ty là hết đường gỡ, nên Tố Uyên dù có “ngon cơm” cỡ nào cũng không bao giờ Berlotti thèm ăn thử một miếng. Tố Uyên đau khổ nhìn Berlotti cuối tuần vào hộp đêm chơi bời. Trong cộng đồng dân nước ngoài làm việc tại Sài Gòn, chị quen biết khá nhiều. Tin tức gì của sếp chị cũng gióng tai lên. Càng biết thì càng đau. Sếp không quan tâm đối tượng trí thức, nghe nói vợ cũ của ông là tiến sĩ. Ông chỉ thích hẹn hò với đám gái hạ đẳng, với bọn chân dài &#8211; đầu bé &#8211; vú to. Chơi qua đường cũng có mà coi bộ “true love” cũng có.</p>
<p align="justify">Từ ngày nhận đơn thôi việc của giám đốc nhân sự vì lý do sức khỏe, sếp Berlotti giật mình quay lại o bế một “khai quốc công thần” của mình. Lần này ông không để đương sự và người ngoài hiểu lầm nữa. Ông chủ động để mọi người biết giữa Tố Uyên và mình là một tình đồng nghiệp sâu sắc, một tình bạn hiếm hoi, một tình cảm trong sáng nhưng sâu nặng hơn cả nghĩa vợ chồng. Phần chưa tìm ra công ty mới vừa ý, phần cũng chỉ muốn “làm mình làm mẩy”, Tố Uyên mở lòng ra đón nhận những cử chỉ chăm sóc của sếp. Thật sự Berlotti không phải người xấu, ông cũng chẳng lợi dụng ai nếu người đó không tự nguyện. Muốn thành đạt trên thương trường bắt buộc ông phải “cáo”, muốn quản lý giỏi đành lòng ông phải dùng thủ thuật, muốn tối đa hóa thành công ông còn cách nào khác hơn là chấp nhận trả giá.</p>
<p>- Sự nghiệp không song hành cùng hạnh phúc gia đình – Berlotti ngồi trên bàn Tố Uyên lúc cả công ty đã ra về mà tâm sự &#8211; Vợ tôi chịu không nổi cảnh tôi đi công tác biền biệt, con tôi không tha thứ việc tôi vắng mặt cả ngày trời. Làm một người đàn ông ly dị thê thảm lắm!</p>
<p>- Thật sao? – Tố Uyên cảnh giác với những lời than thân trách phận rất cổ điển của bọn đàn ông.</p>
<p>- Tôi không có một mái ấm gia đình – Làm ngơ trước giọng điệu châm chọc, Berlotti tha thiết – Không tin cô hỏi thằng Tâm tài xế tôi đi, có những tối sau một ngày làm việc mửa mật, nó phải chở tôi về nhà cùng dùng cơm với vợ chồng con cái của nó. Hưởng chút không khí gia đình hạnh phúc của người ta rồi về lại căn biệt thự rộng tênh lạnh lẽo công ty thuê cho.</p>
<p>- Tôi đồng ý với ông, sự nghiệp không song hành cùng hạnh phúc cá nhân – Tố Uyên lại châm chọc – Như tôi đây, chồng nào chịu lấy! Có lần một nhân viên nữ xin nghỉ vì con ốm mà tôi không cho, nó dám thét vào mặt tôi “Chị không làm mẹ nên không hiểu con cái là tất cả. Chị làm việc trung thành và cống hiến tận lực cho công ty rồi cũng chết già trong cô đơn mà thôi!”</p>
<p>- Nè, cho phép tôi hỏi – Berlotti kê sát vào tai Tố Uyên thì thầm – Cô còn trinh đó chứ?</p>
<p align="justify">Đã quá quen với cách nói năng “du côn” kiểu Ý và hiểu con người Berlotti thích sự thẳng thắn, Tố Uyên ưỡn ngực tự hào “Nguyên xi!”. Berlotti vỗ đùi rõ kêu “Phí quá! Tôi biết đàn ông Việt Nam gia trưởng và ích kỷ, lấy vợ tài năng như cô họ e ngại, nhưng việc gì phải ép xác như vậy. Hãy trải nghiệm đi! Đọc ba cuốn sách loại này còn ức chế thêm!”. Berlotti với tay trên kệ của Tố Uyên lấy mấy tiểu thuyết diễm tình của Danielle Steel và Quỳnh Dao. Hình bìa toàn cảnh hai người ôm nhau âu yếm trong khung cảnh hữu tình. Cáo già Berlotti lắc đầu trề môi. Chị phì cười “Tôi cũng biết là phí, nhưng tìm người xứng đáng để “cho” không gặp”. Berlotti ôm lấy vai chị chân thành “Đừng nghĩ là “cho”, sex là từ hai phía. Tôi chưa bao giờ trả tiền cho bất kỳ ai tôi có quan hệ. Điều đó thật bất công và giết chết cảm xúc”. Tố Uyên bĩu môi “Thế còn những lần ông chơi bời với gái vũ trường? Ông không trả một xu nhỏ à?”. Berlotti cười ngất “Cô biết tính mạnh mẽ nhưng dịu dàng của tôi trong công việc, trên giường tôi còn “nghệ thuật” hơn. Lẽ ra bọn họ phải trả tiền cho tôi. Nhưng thôi, như tôi đã nói, điều đó giết chết cảm xúc”.</p>
<p align="justify">Sau lần tâm sự quá sức thân mật đó, hai người tiếp tục kiểu trò chuyện “huỵch toẹt”, thẳng thắn và có phần dung tục sau một ngày làm việc căng thẳng. Tố Uyên thấy chị “bà tám” với sếp như hai con mẹ hàng tôm nhiều chuyện. Berlotti tỉnh bơ thú nhận đôi khi quên rằng Tố Uyên là một phụ nữ, lại là một phụ nữ Việt Nam còn “nguyên xi”. Hai người xả stress bằng đủ thứ chuyện bậy bạ mà chân thành. Tình cảm của họ thật khó tả, cả hai như đã hiểu nhau thật nhiều nhưng cũng giữ kẽ ở chừng mực nào đó giữa sếp và cấp dưới. Berlotti mỗi khi đi công tác châu Âu hay tìm mua tặng cô giám đốc nhân sự của mình những cuốn sách triết về tình dục học. “Sao, người đẹp? Mấy cuốn sách này đả thông tư tưởng cô chưa?”. Và cuối năm đó, khi Tố Uyên đang bù đầu làm kế hoạch lương thưởng cho kịp trước Tết, Berlotti đi Anh nghỉ Giáng sinh về tặng cô một hộp giấy rồi nháy mắt gian ơi là gian. Ông đóng cửa phòng lại vẻ bí mật dù xung quanh chẳng còn ma nào làm việc đến giờ này. Tố Uyên hồi hộp mở quà ra. Những dụng cụ bằng cao su mềm, hình dáng đủ loại từ có gai, có mùi hương, đến rung mạnh và nhiệt độ ấm nóng như thật. Tố Uyên cầm những bộ phận sinh dục phái nam lên, ngước nhìn vẻ thất vọng của Berlotti vì sự thờ ơ của mình, chị đều giọng “Tưởng gì ghê gớm! Ba cái đồ này tôi đã&#8230; tự trang bị trong lần đi công tác Hà Lan cách đây vài năm!”. Berlotti há hốc miệng. Lần đầu tiên chị thấy một người luôn làm chủ tình thế như sếp biết kinh ngạc.</p>
<p align="justify">Đột ngột, ông Berlotti được thăng chức sang Hồng Kông làm giám đốc vùng châu Á. Ông ra đi trước nhiệm kỳ gần một năm. Trước khi đi ông kịp tăng lương và tăng chức cho một loạt người, ký quyết định cho những nhân viên triển vọng theo học MBI tại Anh và đưa vào quy định hằng năm cho mọi người mười bốn tháng lương. Cáo già nháy mắt “Cho tổng giám đốc đời sau hứng hết mọi phí tổn”.</p>
<p align="justify">Sếp mới về, công ty lại lao vào một guồng quay mới. Thảng hoặc tìm tài liệu trong đáy tủ Tố Uyên thấy thùng giấy đựng mớ dụng cụ bằng cao su mềm có gai. “Phải thủ tiêu thôi, rủi có nhân viên nào phát hiện thì chết toi &#8211; chị lầm bầm đỏ mặt &#8211; Cũng chẳng thể đem về nhà, phụ huynh hơn tám mươi của mình phát giác chắc đứt gân máu”. Chị muốn viết e-mail cho sếp cũ, phân bua mình khao khát tình cảm, còn ba cái vụ sex mà phải “tự xử” bằng mớ dụng cụ vô hồn này thật không ham. Nhưng thôi, người như ông Berlotti không bao giờ tin vào tiểu thuyết diễm tình.</p>
<p align="justify">Ba năm sau, khi đã xấp xỉ tuổi bốn mươi lăm, Tố Uyên lập gia đình. Chồng chị là một kỹ sư người Đức, trông có vẻ khô khan nhưng đôi mắt thấu hiểu. Chị lên chức tổng giám đốc, thế cho người sếp nước ngoài hết nhiệm kỳ. Đám bảo vệ thì thầm với tài xế “Chức cao hơn nhưng không về trễ nữa, người vợ phải nấu cho chồng một bữa ngon!”. Ông Toàn gật gù: “Các sách diễm tình đều nói vậy&#8230;”</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.nmthuan.com/van-hoc/cao-gia-gai-gia-va-tieu-thuyet-diem-tinh.aspx/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>

