Archive

Posts Tagged ‘văn chương’

Đi ngang qua giấc mơ tôi!

January 9th, 2008 nmthuan No comments

Tháng 7. Em bảo với tôi, em sắp đi Nhật. Tôi không lấy gì làm bất ngờ lắm vì em thích nước Nhật. Chỉ có điều buồn buồn vì cái sự đi của em đã được chuẩn bị từ rất lâu mà tôi không hề hay biết. Em bảo: “Sợ anh buồn nên em giấu! Em đi rồi lại về thôi! Em đi du học thôi mà”. Ngày tiễn em đi, em cười suốt, ôm chầm lấy tôi và em bảo rằng: “Em thích mùa thu, khi nào Sài Gòn mùa thu, thì ta sẽ gặp nhau!”. Tôi đã mỉm cười và gật đầu đợi chờ mùa thu.Trời Sài Gòn vào những ngày này trời mưa không dứt. Đến đêm thì lạnh se sắt. Cảm tưởng như đang đi giữa mùa đông của một xứ sở xa lạ nào đó. Ngồi trong quán trà đạo, nhìn qua ô cửa vuông ra ngoài, thấy những giọt mưa xiên xiên tự nhiên thấy nhớ em khôn nguôi. Vậy là tôi và em đã xa nhau gần một năm rồi.

Read more…

Nhà trọ

November 24th, 2007 nmthuan 1 comment

Đây hình như là một cái hang. Nàng thì thào với tôi. Quả thực, căn phòng này giống như một cái hang. Vì nó quá tối và có vẻ âm u. Nhưng điều quan trọng nhất là tôi và nàng đều cảm thấy yên tâm trong cái hang này. Nó có vẻ dễ chịu…

Thỉnh thoảng tôi cũng để ý đến các cảm giác của mình. Tôi không muốn nảy sinh những cảm giác buồn tẻ và tồi tệ.

Thực ra ban ngày căn phòng này rất hay. Nó nhìn ra cả một khoảng sân rộng, có hồ bơi. Ta có thể thấy các cô nàng mặc bikini đi đi lại lại. Và họ thường cười khanh khách hay nhảy xuống hồ bơi, những cánh tay vung vẩy có thể làm nước bắn tung tóe. Những đứa bé ngậm kẹo mút nằm trên ghế bạt có sọc xanh và đỏ đan nhau. Chúng lẳng lặng ngắm trời xanh. Nhưng điều quan trọng nhất là ngoài cửa sổ kia có một cây bàng.

Read more…

Vàng!

October 1st, 2007 nmthuan No comments

Chừng ba tháng sau khi Lẫm và lão Ngật bỏ đi đào vàng, xã cử thằng Bơn xuống thôn Hóc Mèo tổ chức họp dân, bầu lão Bịch, nguyên là lao công bốc vác ở chợ xã, nay xuống sức phải về đuổi gà cho vợ, làm trưởng thôn thay lão Ngật. Trong “diễn văn” nhậm chức, lão Bịch không quên phê phán những người không chịu thôi làm lâm tặc, rồi lớn tiếng chửi những kẻ nuôi giấc mộng vàng mơ hồ xa lắc

Có tới chín mươi chín phần trăm gia đình ở thôn Hóc Mèo heo hút của Lẫm vẫn còn nghèo. Nghèo có sổ sách hẳn hoi. Nghĩa là nghèo thật chứ không phải vì mấy lão cán bộ xã muốn dìm xuống như vậy để tranh danh hiệu xã nghèo hòng kiếm mấy cái dự án tài trợ thơm lựng như múi mít mật tháng bảy. Ngoài chuyện nghèo, dân Hóc Mèo còn bị mất mặt vì bị quy là lâm tặc. Không phải chỉ một hai người bị mang tiếng.

Read more…

“Tao yêu mày, thật đấy!”

June 13th, 2007 admin 1 comment

Sau một hồi cân nhắc kỹ lưỡng, tôi nín thở, nhìn sâu vào mắt Lê và nói thật chậm, thật rõ: “Tao yêu mày, thật đấy!” – Ốc bươu vàng, ếch ộp, bạn có nghĩ ra còn con vật nào có đôi mắt mở lớn hơn mắt của Lê lúc này không?

- Mày điên vừa thôi! – Lê hét lên với tông nữ cao rất xuất sắc, tay không quên nện cho tôi một cú thần chưởng thật lực.

- Tao hoàn toàn nghiêm túc mà! – Bằng giọng hết sức nhẫn nại, tôi kiên trì giải thích cho nó hiểu

- Mày biết đấy, tao là con trai, mày là con gái, bọn mình lại chơi với nhau rất thân, chuyện tao yêu mày là lẽ đương nhiên thôi, có gì mà phải kinh ngạc đến thế?

Read more…

Cáo già, gái già và tiểu thuyết diễm tình

June 11th, 2007 admin No comments

Đã quá quen với cách nói năng “du côn” kiểu Ý và hiểu con người Berlotti thích sự thẳng thắn, Tố Uyên ưỡn ngực tự hào “Nguyên xi!”. Berlotti vỗ đùi rõ kêu “Phí quá! Tôi biết đàn ông Việt Nam gia trưởng và ích kỷ, lấy vợ tài năng như cô họ e ngại, nhưng việc gì phải ép xác như vậy. Hãy trải nghiệm đi! Đọc ba cuốn sách loại này còn ức chế thêm!”. Berlotti với tay trên kệ của Tố Uyên lấy mấy tiểu thuyết diễm tình của Danielle Steel và Quỳnh Dao.

Read more…