<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>It's blog &#187; truyện</title>
	<atom:link href="http://www.nmthuan.com/tag/truyen/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://www.nmthuan.com</link>
	<description></description>
	<lastBuildDate>Fri, 01 Jul 2011 17:01:17 +0000</lastBuildDate>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.org/?v=</generator>
		<item>
		<title>Nhà trọ</title>
		<link>http://www.nmthuan.com/van-hoc/nha-tro.aspx</link>
		<comments>http://www.nmthuan.com/van-hoc/nha-tro.aspx#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 23 Nov 2007 17:58:57 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nmthuan</dc:creator>
				<category><![CDATA[Văn học]]></category>
		<category><![CDATA[Thư giãn]]></category>
		<category><![CDATA[truyện]]></category>
		<category><![CDATA[văn chương]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://blog.nmthuan.com/van-hoc/nha-tro.aspx</guid>
		<description><![CDATA[Đây hình như là một cái hang. Nàng thì thào với tôi. Quả thực, căn phòng này giống như một cái hang. Vì nó quá tối và có vẻ âm u. Nhưng điều quan trọng nhất là tôi và nàng đều cảm thấy yên tâm trong cái hang này. Nó có vẻ dễ chịu&#8230; Thỉnh [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p class="Lead"><strong>Đây hình như là một cái hang. Nàng thì thào với tôi. Quả thực, căn phòng này giống như một cái hang. Vì nó quá tối và có vẻ âm u. Nhưng điều quan trọng nhất là tôi và nàng đều cảm thấy yên tâm trong cái hang này. Nó có vẻ dễ chịu&#8230;</strong></p>
<p class="Normal" align="justify">Thỉnh thoảng tôi cũng để ý đến các cảm giác của mình. Tôi không muốn nảy sinh những cảm giác buồn tẻ và tồi tệ.</p>
<p class="Normal">Thực ra ban ngày căn phòng này rất hay. Nó nhìn ra cả một khoảng sân rộng, có hồ bơi. Ta có thể thấy các cô nàng mặc bikini đi đi lại lại. Và họ thường cười khanh khách hay nhảy xuống hồ bơi, những cánh tay vung vẩy có thể làm nước bắn tung tóe. Những đứa bé ngậm kẹo mút nằm trên ghế bạt có sọc xanh và đỏ đan nhau. Chúng lẳng lặng ngắm trời xanh. Nhưng điều quan trọng nhất là ngoài cửa sổ kia có một cây bàng.</p>
<p class="Normal"><span id="more-25"></span>Một cây bàng lá rất xanh, tán rộng mênh mông. Hằng ngày có thể nhìn thấy những chiếc lá bàng già màu đỏ sậm rơi xuống đất. Vẫn còn khoảng sân bên dưới chưa tráng bê tông với nguyên cả dải đất nện pha cát. Và đôi khi những trái bàng chín rụng xuống.</p>
<p class="Normal">- Chúng rất thơm, anh biết không. Hồi em còn bé, mỗi khi thấy một trái bàng rơi là em mừng lắm. Vì có thể ăn cho đỡ đói. Trái bàng ăn rất ngọt, thơm mát. Vỏ của nó có màu xanh rất nhẹ. Phơn phớt xanh pha một chút vàng. Còn cái hột của nó, nếu mình bổ ra, có thể ăn cái nhân vừa thơm vừa bùi. Vào thời đó, có một vài trái bàng lót dạ là cả một niềm vui lớn với em.</p>
<p class="Normal">Nhưng thực ra chẳng mấy khi được ăn một trái bàng nguyên vẹn. Vì bọn trẻ con thường hái bàng từ khi chúng còn trên cây. Khi có một trái bàng rớt xuống đất, có nghĩa là nó bị bỏ quên. Khi đó, nó thường quá chín và hay bị dập nát. Và ăn một trái bàng như vậy thật là khốn khổ. Nó thường bị cát lậm vào trong thịt bàng. Vừa nhai vừa thấy cát lạo xạo.</p>
<p class="Normal">Tôi nằm im và nghe nàng kể chuyện về quả bàng, về niềm mơ ước có một trái bàng nguyên vẹn. Nếu có một trái bàng nguyên vẹn thì sao nhỉ? Tôi tưởng tượng ra đôi môi mọng đỏ của một cô bé gái cắn ngọt lịm vào trái bàng và thấy rất thương nàng.</p>
<p class="Normal">- Thực ra em rất thích cây này. Tán của nó rất rộng và mát. Hơn nữa, chỉ cần nhìn thấy những đốm nắng dưới sân kia, vào những ngày mặt trời rực rỡ, cứ như là hoa ấy. Nếu khi đó, ta kê dưới tán cây này một cái bàn, một cái bàn có mặt làm bằng kính trong. Và rồi cả hai đứa mình ngồi dưới tán cây này uống trà. Anh sẽ nhìn thấy bầu trời lợp bằng một tán bàng tươi xanh và cả đôi chân của em đung đưa phía dưới. Ngay cả làn da chân cũng sẽ được nhuộm màu xanh của lá bàng.</p>
<p class="Normal">Tôi rít thuốc và nằm dài nhìn nàng. Tôi thường thấy làm lạ về bản chất phụ nữ của nàng. Bởi vì ở trong cái hang tối om này, khi mà chẳng nhìn thấy bất cứ cái gì ngoài màn đêm, nàng vẫn có thể ríu ran kể chuyện về một tổ ấm dưới tán cây bàng. Cứ như hễ nàng đi đến đâu thì lập tức ở đó mọi thứ sẽ được thiết lập, từ nhà cửa, cây cối đến trái quả&#8230;</p>
<p class="Normal">- Ở đây nghe mưa thấy rất hay, phải không anh?</p>
<p class="Normal">Nàng nói trong tiếng mưa rơi ầm ào. Tiếng mưa gõ trên mái tôn nghe rất lớn, bởi ở dưới mái tôn này, âm thanh bị cộng hưởng.</p>
<p class="Normal">Quán trọ này ở ven thành phố. Nó được bạn tôi giới thiệu và chúng tôi đã dọn về đây ở. Giá của nó rất rẻ. Chúng tôi chỉ đủ tiền để trả cho một chỗ trọ rẻ thế này.</p>
<p class="Normal">Nằm trong cái hang tối om này, tôi chợt thấy hoang mang. Thỉnh thoảng, tôi lại lâm vào tình trạng hoang mang. Mọi thứ cứ như rối tung lên, chẳng biết thế nào. Ở ngoài đường mọi người đều đi rất nhanh, chạy rất nhanh. Họ nghĩ cũng rất nhanh. Người chậm chạp như tôi và nàng có thể bị hất tung ra khỏi thành phố này, trong cái guồng quay này.</p>
<p class="Normal">Tôi vẫn thường nghĩ tốc độ một là dành cho những người ở vòng trung tâm. Tốc độ trung bình ở vùng gần trung tâm. Và tốc độ càng chậm thì càng bị đẩy lùi ra xa.</p>
<p class="Normal">Nỗi buồn có thể đang gặm nhấm tôi như một tổ mối, loang lổ. Và sự hoang mang cũng đang gặm nhấm tôi. Tôi đành thở dài và im lặng. Tôi không muốn chạm vào nàng.</p>
<p class="Normal">Chỉ có nàng là vẫn hồn nhiên.</p>
<p class="Normal">- Có gì thay đổi không anh? Người ta đã hứa sẽ có một việc làm cho anh mà.</p>
<p class="Normal">- Ừ, anh cũng đang đợi.</p>
<p class="Normal">Trạng thái chờ đợi trong tôi có thể là bất tận.</p>
<p class="Normal">- Em vừa xuống dưới sân trò chuyện với con bà chủ nhà. Cô ấy nói nhà của cô đã được làm nhà trọ từ lâu lắm rồi. Thật hiếm có nhà trọ nào sạch sẽ thế này. Cô ấy và chị giúp việc hằng ngày bỏ rất nhiều công để lau chùi dọn dẹp thì mới có được nền nhà không có bụi và cát như vậy. Điều mà cô ấy mong muốn nhất là làm thế nào để không gặp phải những khách trọ dữ tợn. Vì như thế sẽ mệt mỏi lắm.</p>
<p class="Normal">Tôi nhớ đến cô con gái chủ nhà trọ. Một thiếu nữ xanh xao có hai bím tóc dày. Hình như bao nhiêu thứ cô ấy ăn được chỉ để nuôi hai bím tóc. Mắt cô ấy hay nhìn xuống và môi mím lại. Cô thường đi guốc gỗ lộc cộc. Và tôi thường cảm thấy ái ngại mỗi khi gặp cô&#8230;</p>
<p class="Normal">Nàng nói tiếp:</p>
<p class="Normal">- Cô ấy nói thỉnh thoảng cô phải chia tay một người khách trọ ở đây. Họ phải trở về quê vì không thể nào sống tiếp ở thành phố quá đông đúc, chật chội này. Khi đó, cô thấy rất buồn.</p>
<p class="Normal">Tôi thầm nghĩ, thật hiếm hoi để tìm được một cô bé chủ quán trọ còn có thể buồn vì phải rời xa khách trọ của mình. Mà tại sao lại không nhỉ? Ngay cả ta, khi phải rời một quán trọ ra đi thì chính ta vẫn buồn nhớ chứ&#8230;</p>
<p class="Normal">Tôi nắm tay nàng và nghĩ về nỗi buồn nhớ của mình. Có thể cảm giác đầu tiên ấy đến với tôi khi tôi mười sáu tuổi, lần đầu đi ra khỏi quê hương trên một chuyến xe lam và chờ đợi ở một bến xe liên tỉnh xa lạ để đến trường công nhân mà tôi chuẩn bị nhập học. Tôi đã ngồi cả ngày để chờ đợi ngoài bến xe cho đến khi chuyến xe ấy đến. Trong cả một buổi chiều, tôi đã nhìn thấy bà bán bánh rán, chú bé đánh giày và những tay du thủ du thực lang thang trên bến xe. Có những người ngả lưng ngủ ngay trên nền xi măng lạnh giá. Họ rất thanh thản và vui vẻ. Họ có thể cãi vã, nhưng lại tiếp tục trò chuyện và ăn uống với nhau rất ngon lành. Khi đó tôi đã nghĩ rất nhiều về những điều mẹ tôi nói. Hình như bà đã lầm khi tưởng rằng những con người ấy thường rất đau khổ bởi không nhà không cửa. Tôi lờ mờ nhận ra rằng, khi ta có đủ can đảm để nằm trên một nền xi măng lạnh giá và nhìn lên trời rồi ngủ một giấc hết đêm, khi đó ta đã có một đời sống khác.</p>
<p class="Normal">- Chúng mình sẽ cố gắng, em à. Điều quan trọng nhất là chúng mình sẽ không chia lìa&#8230; Tôi thì thào vào tai nàng.</p>
<p class="Normal">Mặc dù điều này quá khó với chúng tôi, khi chúng tôi quá nghèo. Nhưng đó là điều duy nhất tôi thực sự muốn giữ. Tôi không muốn mất nàng.</p>
<p class="Normal">Trong cái quán trọ mất điện này, tôi nghĩ về sự ly biệt. Nó có thể cũng là nỗi sợ hãi. Thực ra sự ly biệt không ghê gớm bằng nỗi sợ hãi khi tôi có thể mất nàng.</p>
<p class="Normal">Đôi khi nỗi sợ hãi làm cho người ta tê dại đi. Tôi cũng thử quan sát nỗi sợ hãi của nàng. Trong cảnh cùng cực này, nàng thường nép sát vào tôi mỗi khi tôi trở về phòng trọ. Và nàng đi rất nhẹ, nói rất khẽ. Nàng khiếp sợ mọi cái nhìn. Nàng khiếp sợ khi chờ kỳ kinh nguyệt đến gần. Nàng sợ tất cả những gì có thể đe dọa, dù là âm thanh hay ánh sáng. Thậm chí nàng kéo rèm che cửa nhiều hơn vào ban ngày, kể cả những ngày trời rất dịu mát.</p>
<p class="Normal">Nhưng nàng cố giấu kín nỗi sợ này. Nàng thường tỏ ra vui vẻ, rất vui vẻ. Nhưng tôi không thích trạng thái vui vẻ thái quá này vì tôi biết nàng đang chôn sâu trong đó những nỗi buồn bã và khổ sở. Nàng không muốn tôi biết những điều đó vì sợ tôi buồn.</p>
<p class="Normal">Đó có thể là trạng thái vô phương. Tôi cảm thấy tôi đưa tay ra mà chẳng chạm được vào nàng. Và tôi đành an ủi:</p>
<p class="Normal">- Thực ra đó là trạng thái mà chúng ta sẽ phải trải qua, em biết không. Đó là trạng thái hoang mang. Đôi khi ta rất an tâm về mọi việc. Rồi thì ta lại hoang mang. Dù sao bây giờ cũng là tốt rồi. Ta có một mái nhà để ẩn trú.</p>
<p class="Normal">Tôi nằm im và nghĩ đến sự cô đơn. Vì cố né tránh sự cô đơn, tôi thường ôm nàng rất chặt và luôn chạm tay vào da thịt nàng. Tất cả là sự sống, nóng bỏng, những mạch máu chảy rần rật, hơi thở, từng sợi tóc vương trên má&#8230;</p>
<p class="Normal">Nỗi cô đơn đôi khi giống như cơn thủy triều. Nó chợt đến và bùng lên, chảy tràn lên tất cả&#8230;</p>
<p class="Normal">- Ngày mai ta lại ra đường, hả anh?</p>
<p class="Normal">- Ừ, mai ta lại đi tìm một nơi có việc làm nào đó. Anh nghĩ là cuối cùng ta cũng sẽ sống được thôi.</p>
<p class="Normal">- Anh ăn bánh không?</p>
<p class="Normal">- Bánh gì hả em?</p>
<p class="Normal">- Bánh bột em mới chiên hồi trưa&#8230;</p>
<p class="Normal">Nàng đưa cho tôi cái bánh bột và hai đứa cùng nhấm nháp. Nó hơi ngọt một chút nhưng khá ngon.</p>
<p class="Normal">- Em này, ta sẽ mua một cái áo mới nhé.</p>
<p class="Normal">- Dạ.</p>
<p class="Normal">- Ta sẽ đi xem cá voi nhé.</p>
<p class="Normal">- Dạ.</p>
<p class="Normal">Tôi nghĩ đến cảnh nàng ngồi chen chúc ngoài vịnh biển chờ cá voi dạt vào và mỉm cười.</p>
<p class="Normal">- Cá voi màu trắng. Nó hiếm lắm. Người ta sẽ làm lễ tang cho cá voi &#8211; nàng thì thào.</p>
<p class="Normal">- Ừ, vậy mình sẽ ra đó chờ người ta kéo cá voi vào bờ. Và chôn cất con cá voi to đùng ấy chắc sẽ rất mệt. Những người ở trọ nói phải dùng xe cẩu để trục cá voi lên. Người ta sẽ vừa đi vừa làm động tác chèo thuyền và hát một điệu gọi là hò bả trạo.</p>
<p class="Normal">- Em đã nhìn thấy họ làm lễ này rồi. Những người trong đoàn hát chân quấn xà cạp và cất giọng oang oang, da họ đen cháy. Đó là những ngư dân ở ngoài cảng cá.</p>
<p class="Normal">Tôi ngồi dậy và lấy chiếc mũ rộng vành của nàng treo trên mắc gỗ xuống, bẻ cho cong vành của nó. Tôi hình dung nàng sẽ mặc chiếc áo đầm đẹp nhất và đội chiếc mũ rộng vành này, và ngồi trên bãi cát để chờ người ta đưa cá voi vào bờ.</p>
<p class="Normal">Chúng tôi sẽ sống qua một ngày chủ nhật như thế.</p>
<p class="Normal">Hôm nay là thứ bảy. Khu nhà trọ mất điện, và chúng tôi nằm im như những con thú trong hang ở cái nhà trọ này để chờ ngày mai đi xem cá voi.</p>
<p class="Normal" align="right">(Theo <em>Thanh Niên</em>)</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.nmthuan.com/van-hoc/nha-tro.aspx/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Vàng!</title>
		<link>http://www.nmthuan.com/van-hoc/vang.aspx</link>
		<comments>http://www.nmthuan.com/van-hoc/vang.aspx#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 01 Oct 2007 08:17:11 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nmthuan</dc:creator>
				<category><![CDATA[Văn học]]></category>
		<category><![CDATA[truyện]]></category>
		<category><![CDATA[văn chương]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://blog.nmthuan.com/linh-tinh/vang.aspx</guid>
		<description><![CDATA[Chừng ba tháng sau khi Lẫm và lão Ngật bỏ đi đào vàng, xã cử thằng Bơn xuống thôn Hóc Mèo tổ chức họp dân, bầu lão Bịch, nguyên là lao công bốc vác ở chợ xã, nay xuống sức phải về đuổi gà cho vợ, làm trưởng thôn thay lão Ngật. Trong “diễn văn” [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<table class="MsoNormalTable" style="margin: 0in 2.25pt; background: white none repeat scroll 0% 0%; width: 154.5pt; border-collapse: collapse;" border="0" cellspacing="0" cellpadding="0" width="206" align="right">
<tbody>
<tr>
<td style="background-color: transparent; border: #d4d0c8; padding: 2.25pt"><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial"><img style="width: 200px; height: 150px;" src="http://www.nld.com.vn/img/4102/8-MINH-HOA-CN-30-9.jpg" alt="" width="200" height="150" align="left" /><br />
</span></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Chừng ba tháng sau khi Lẫm và lão Ngật bỏ đi đào vàng, xã cử thằng Bơn xuống thôn Hóc Mèo tổ chức họp dân, bầu lão Bịch, nguyên là lao công bốc vác ở chợ xã, nay xuống sức phải về đuổi gà cho vợ, làm trưởng thôn thay lão Ngật. Trong “diễn văn” nhậm chức, lão Bịch không quên phê phán những người không chịu thôi làm lâm tặc, rồi lớn tiếng chửi những kẻ nuôi giấc mộng vàng mơ hồ xa lắc</p>
<p>Có tới chín mươi chín phần trăm gia đình ở thôn Hóc Mèo heo hút của Lẫm vẫn còn nghèo. Nghèo có sổ sách hẳn hoi. Nghĩa là nghèo thật chứ không phải vì mấy lão cán bộ xã muốn dìm xuống như vậy để tranh danh hiệu xã nghèo hòng kiếm mấy cái dự án tài trợ thơm lựng như múi mít mật tháng bảy. Ngoài chuyện nghèo, dân Hóc Mèo còn bị mất mặt vì bị quy là lâm tặc. Không phải chỉ một hai người bị mang tiếng.</p>
<p><span id="more-20"></span></p>
<p>Một lần xuống kiểm tra, thằng Bơn trưởng ban văn hóa xã đứng lên phát biểu trước toàn thể dân Hóc Mèo rằng đây là thôn lâm tặc, nhứt quyết không thể xem xét công nhận là thôn văn hóa được. Thằng Bơn vừa dứt lời, người Lẫm đã phừng phừng, sôi máu, đứng lên phản đối. Dân Hóc Mèo vào rừng đốn củi chỉ đốn toàn cây nhỏ, cây lùm, giống như thiên hạ đi phát thực bì, có đốn gỗ đâu mà gọi là lâm tặc. Mà không đi đốn củi thì biết làm nghề gì khác? Không đi đốn củi, chẳng lẽ cả cái thôn này phải treo miệng lên xà nhà à. Lúc đó, xã có cứu đói nổi không? Thằng Bơn đập bàn, bảo lấy bất cứ cái gì từ rừng đem bán đều là lâm tặc. Rồi xỉa tay chỉ thẳng mặt Lẫm, bảo nhà mày là lâm tặc số một mà còn cãi. Thử hỏi gỗ đâu mà lúc mày đóng cho nhà này cái chạn bát, khi đóng cho nhà kia cái bàn ăn cơm, rồi gỗ đâu mày đóng quan quách cho những người hết số? Đó là chưa nói, vợ mày còn tiếp tay cho lâm tặc xứ khác vào rừng Hóc Mèo săn gỗ bằng cách đều đặn mỗi tuần một lần chạy ra chợ xã mua đủ các thứ dầu, chè, mắm muối đem vào rừng cho chúng. Thứ gái một con, ngực mông cứ phây phẩy thế kia, thậm thụi ra vào với đám lục lâm thảo khấu ấy rồi cũng có ngày&#8230; Thằng Bơn bỏ lửng câu nói, cười khẩy, trông rất đểu.</p>
<p>Tức, nhưng không làm gì được thằng Bơn, một bữa Lẫm mò qua nhà lão Ngật, định tỉ tê tâm sự giãi bày. Vừa thấy bóng Lẫm, lão Ngật đã quác miệng chửi tổ cha cái thằng lâm tặc, mày làm cả thôn mang tiếng, còn vác mặt tới đây làm chi. Lẫm nín thinh, gằm gằm mặt tiến vào, thẳng chân đá cái phập vào mấy bó củi dựng ở góc sân, bảo củi còn tươi nhỉ, chắc mới đốn hồi chiều hôm qua. Biết Lẫm nói xía mình, lão Ngật cười xề xề, bảo đúng là mới đốn chiều hôm trước, đốn ráng để bắt đầu từ hôm nay, lão giải nghệ luôn. Lẫm trố mắt, hỏi giải nghệ rồi thì bốc đất mà ăn à. Lão Ngật lại cười xề xề, rồi nghiêm mặt kẻ cả, bảo đã có kế hoạch làm ăn lớn, nay mai rồi sẽ đổi đời. Nghe lời lão Ngật, chiều hôm đó Lẫm cũng vào rừng Hóc Mèo đốn đúng hai gánh củi đem về đặt ở góc sân rồi tuyên bố từ nay giải nghệ. Nhi, vợ Lẫm, nghe chồng nói cứ dửng dưng như không. Nhưng khi nghe Lẫm tỉ tê bảo bán bớt cặp heo thịt đang lớn với một chỉ vàng sau sáu năm ra riêng mới tích cóp được để sắm chuyến đi đãi vàng thì vợ Lẫm nhảy dựng lên. Gì chứ đi đãi vàng thì không được. Tuyệt đối không. Ba năm trước, thằng Bảy Hớn xóm bên cũng sân sấn đi đãi vàng, mấy tháng đầu gởi tiền về nhà tới tấp, con vợ nảy nòi ăn diện mát trời, tối tối lại mò ra chợ xã hát karaoke. Nhưng ít lâu sau thì không thấy hơi tiền đâu nữa.</p>
<p>Một bữa, Bảy Hớn mò về, vàng đâu không thấy chỉ thấy người ngợm bệ rạc, cọm rọm, xơ tướp, da vàng bệch bạc, ba tháng sau thì đứt bóng. Vợ Hớn khóc ngất lên ngất xuống, phải kêu y tá tới chích thuốc mới đủ sức tiễn chồng ra tới nghĩa địa. Không lâu sau, chòm xóm ai nấy chết điếng khi thấy vợ Hớn vơ hết áo quần dọn ra ở với lão Thìn chủ quán karaoke Ánh Sao Đêm ở đầu chợ xã&#8230; Ừ. Thì cũng ghê, cũng bạc thật. Nhưng Lẫm đã quyết rồi, bằng mọi giá phải thử vận một chuyến. Vả lại, đi với ai chứ đi với lão Ngật thì yên tâm. Dù gì lão cũng là người lớn, biết ăn nói, chẳng dễ gì sa ngã. Lẫm đè nghiến vợ xuống giường, hầm hập như những đêm khuya cái thằng đàn ông tràn trề sức lực và ham muốn trong Lẫm trỗi dậy. Nhưng không có tiếng cười rúc rích và hơi thở gấp gáp, đê mê và hoan lạc như bao lần khác. Lần này, vợ Lẫm chỉ khóc, rấm rứt, uất ức, đau xót, khi Lẫm lựa được thế, rút phăng chiếc nhẫn vàng khỏi ngón tay xương xương của cô, vọt khỏi giường chạy biến.</p>
<p>Chừng ba tháng sau khi Lẫm và lão Ngật bỏ đi đào vàng, xã cử thằng Bơn xuống thôn Hóc Mèo tổ chức họp dân, bầu lão Bịch, nguyên là lao công bốc vác ở chợ xã, nay xuống sức phải về đuổi gà cho vợ, làm trưởng thôn thay lão Ngật. Trong “diễn văn” nhậm chức, lão Bịch không quên phê phán những người không chịu thôi làm lâm tặc, rồi lớn tiếng chửi những kẻ nuôi giấc mộng vàng mơ hồ xa lắc. Thằng Bơn ngồi bên, ưỡn ngực, chân bắt chéo trông rất bề trên, đầu liên hồi gật gù. Chiều hôm đó, khi thằng Bơn và lão Bịch còn đang ngồi nhấm rượu với mấy trái ổi chát ở quán bà Tư móm thì có người trong thôn tạt qua, bảo thằng Lẫm và lão Ngật vừa gửi về cho vợ con cả nắm vàng. Thằng Bơn cười khẩy, bảo rồi cũng như Bảy Hớn thôi, hay hớm gì mà khoe. Như cây sắp khô gặp được mưa rào, có vàng rủng rỉnh, người nhà lão Ngật tươi phởn lên ngay. Ngày trước mỗi tuần mụ vợ lão Ngật chỉ đi chợ một lần, chỉ dám mua ít cá vụn về kho mặn ăn thay mắm. Bây giờ ngày nào cũng đi, đi chợ xã chứ không phải cái chợ xép cúm núm nghèo nàn ở đầu thôn. Hạnh, con gái út của lão thôi đi bán củi, chiều chiều lại diện quần jean áo pull lượn lờ quanh mấy quán net và cửa hàng mỹ phẩm ở chợ xã. Con gái mới lớn, lại ăn sang mặc đẹp, đùi mông con Hạnh cứ căng mẩy ra. Cái áo pull bó ngắn cũn ngự ở phần trên, chiếc quần jean trễ cạp ỡm ờ phần dưới, chừa cái lườn trắng nõn mịn màng ở giữa như trêu ngươi thiên hạ.</p>
<p>Mấy lần bắt gặp Hạnh ngoài đường, thằng Bơn cứ nghe người rần rật, làm ra vẻ không để ý nhưng lại kín đáo quét mắt một lượt vào những chỗ đáng đồng tiền bát gạo nhất trên người con Hạnh. Con Hạnh đi khuất dạng rồi, mặt thằng Bơn vẫn còn đẫn ra, khờ trân. Một lần con Hạnh bắt gặp cái nhìn thèm thuồng săm soi lén lút của thằng Bơn, liền xân xấn lên bảo cán bộ văn hóa gì mà con mắt bò đực dữ vậy, đừng có mà mơ. Tức quá, thằng Bơn vọt thẳng tới nhà lão Bịch, bảo cái thôn này hư quá, nát quá, không gấp gấp uốn nắn mấy đứa con gái ăn mặc cà rỡn, nói năng hỗn hào kiểu như con gái lão Ngật thì đừng hòng lên thôn văn hóa. Riêng nhà Lẫm thì chẳng có vẻ gì là đang giàu lên, dù người ta đồn râm ran là thằng Lẫm gửi vàng về cho vợ nhiều gấp mấy lần lão Ngật. Hằng ngày, vợ Lẫm vẫn mặc những bộ đồ ka tê cũ, bợt bạc, ống quần nhún như lò xo. Cũng vì những bộ đồ lam lũ, mỗi ngày một mỏng te ra vì được mặc liên tục, cái vẻ mơn mởn của gái một con nơi Nhi càng phô bày ra. Trong số những gã đàn ông hau háu trước Nhi có lão Thìn chủ quán karaoke Ánh Sao Đêm ở đầu chợ xã, có cả thằng Bơn trưởng ban văn hóa thông tin. Mấy tay thợ hồ nhận xây nhà vệ sinh cho nhà Lẫm, trông cục mịch vậy nhưng cũng liêu xiêu.</p>
<p>Một bữa, đang đứng trên giàn, thấy Nhi lom khom dọn dẹp bên dưới, tay thợ cả đứng ngó trân trân, để viên gạch tuột khỏi tay rơi bịch lên mu bàn chân hắn mới giật mình choàng tỉnh. Mấy gã lâm tặc mà Nhi vẫn mua hàng giúp tưởng bở, đợi đêm xuống bỏ rừng mò tới nhà Lẫm, không quệt quạt được chút gì ở người đàn bà vắng chồng, chỉ bị Nhi cầm đòn gánh rượt. Lão Thìn chủ quán karaoke Ánh Sao Đêm ở đầu chợ xã cũng bị rượt một lần, ê mặt. Vợ Lẫm vẫn đẹp tảo tần, chỉ có điều là đã bỏ luôn việc đi chợ tiếp tế cho mấy gã thợ rừng. Nhà Lẫm có thay đổi chút ít, nhưng không ầm ào, không có vẻ xốc xổi như nhà lão Ngật. Vẫn mái rạ, vách ván. Trong nhà không thấy sắm sửa thêm gì đáng kể. Chỉ có gian thờ giữa nhà là được chăm chút. Hai tấm ảnh thờ của cha và mẹ Lẫm đã được lồng vào khung kiếng, được đặt trên chiếc tủ gỗ cẩn rồng chứ không phải cái bàn bong tróc xiêu vẹo dạo nào. Trước khi xây cái công trình mà dân cả thôn Hóc Mèo thèm muốn là cái nhà vệ sinh có bồn cầu dội nước, vợ Lẫm đã thuê người xây mộ cho cha mẹ chồng. Hai ngôi mộ to trở thành điểm nhấn mạnh mẽ và ấn tượng giữa khu vườn tuềnh toàng của Lẫm.</p>
<p>Lẫm đi biệt hơn hai năm mới về. Người mập phịch ra, bụng chảy xệ, cổ đeo sợi dây chuyền vàng to như cái dây xích chó, áo quần thơm phức. Nghe đâu, lên bãi chừng hai tháng, nhờ thắng độ trong một cuộc thi uống rượu, Lẫm được chủ bãi chia cho một hầm vàng đã cạn, bốn tay thợ và cái lán rách bươm. Tưởng chẳng thể tìm được chút xái từ cái hầm đã kiệt ấy, không ngờ sau mấy ngày hì hục bới đào, Lẫm bắt được mạch vàng. Không chỉ có vàng cám mà có cả vàng hột, vàng cục to như trái đùng đình. Lẫm phất lên, trở thành ông chủ. Người có công dẫn dắt Lẫm đến với xứ sở của vàng là lão Ngật, trở thành người tin cẩn số một, được Lẫm cho làm trợ lý, chuyên quản lý ca kíp, giờ làm, giờ chơi, giờ ngủ của đám nhân công&#8230;</p>
<p>Về nhà hôm trước, hôm sau Lẫm ra chợ xã có bao nhiêu thịt heo, thịt bò mua hết, sai người đem về mở tiệc ăn mừng. Nhà lão Thìn chủ quán karaoke Ánh Sao Đêm hôm ấy có giỗ, cậy sẵn tiền, nhà lại gần chợ nên không đi mua vội. Lúc sai người ra mua thịt mới hay thằng Lẫm nẫng sạch rồi, lão điên tiết chửi ầm ầm. Lão Bịch trưởng thôn và thằng Bơn trưởng ban văn hóa xã cũng được Lẫm mời dự tiệc. Nhưng lão Bịch không đến. Thằng Bơn đến rất đúng giờ, trông hiền lành, khép nép, thẹn và nhũn. Nhưng uống được chừng năm tuần bia thì đứng lên cướp diễn đàn, lải nhải khen cái nhà vệ sinh nhà Lẫm sang, đẹp, hiện đại và rất chi là văn hóa. Con Hạnh cũng đi theo lão Ngật sang dự tiệc, thấy bộ dạng thằng Bơn hết bĩu môi cong cớn khinh khi lại rủa lầm bầm một mình. Thằng Bơn tuyệt nhiên không dám nhìn con Hạnh. Chỉ có Lẫm là không chút giấu giếm, cứ nhìn hau háu vào vồng ngực trắng bóc của con Hạnh đang lấp ló dưới khoang cổ áo cắt thấp, vải mỏng tang. Mấy lần bê ly bia đi mời khách, Lẫm đều chen qua phía con Hạnh ngồi, không quên “vô ý” cạ người vào tấm lưng con gái mướt mát trên ấy hằn lên lồ lộ mấy sợi dây của chiếc áo ngực màu hồng phấn. Không lần nào con Hạnh né người để tránh va chạm. Nhi được Lẫm mua cho mấy bộ đồ mốt, mặc vào trông căng mẩy, mơn mởn như gái mới lớn, nhưng lóng ngóng, thiếu tự nhiên và kém vui. Gần cuối buổi tiệc, Lẫm đứng dậy hùng hồn tuyên bố hôm sau sẽ phóng hỏa đốt nhà, ra chợ xã mua đất xây nhà lầu. Những gương mặt đỏ gay tán thưởng ầm ào. Riêng vợ Lẫm thì sững người, làm đổ cả ly bia xuống đất, bỏ vào buồng nằm thõng thượt.</p>
<p>Tiệc tan. Lẫm kéo theo mấy người phi xe máy ra chợ xã, vung tiền vào mặt lão Thìn bảo từ bây giờ đến sáng mai, lão tạm thời không phải là chủ quán karaoke này. Lẫm và con Hạnh hát riêng một phòng, hai phòng còn lại dành cho cái đám lao nhao kia. Thằng Bơn không được rủ đi hát, lén lần theo, biết chuyện bèn hộc tốc chạy về báo cho vợ Lẫm biết. Nhưng quán karaoke Ánh Sao Đêm vẫn sáng đèn cả đêm, ầm ĩ, mụ mị và không có bất cứ cuộc trừng phạt nào.Trở về nhà với can xăng trên tay, Lẫm thấy nhà cửa trống huơ. Gọi đằng trước, gọi đằng sau vẫn không nghe tiếng ai trả lời, Lẫm tức mình chửi đổng, ném phịch can xăng vào góc bếp, châm lửa rồi lên xe vọt thẳng không thèm ngoái lại. Đám cháy tàn một lúc lâu thì lão Bịch trưởng thôn cùng hai công an xã mới lò dò tới lập biên bản. Mọi thứ đều đã thành tro. Chỉ còn trơ lại cái nhà vệ sinh xây gạch lem nhem nham nhở. Chỗ kê bàn thờ ở gian giữa, lộ ra chiếc hũ sành, bị nứt toác làm đôi nằm trơ trọi, thiểu não. Lão Bịch lấy nhánh cây khều cái hũ, mấy mảnh sành sụm xuống, làm hiện ra một vệt sáng lều phều, sóng sánh chảy nhểu qua mấy khe nứt. Vàng. Vàng bị nung chảy. Lão Bịch bần thần không thốt nên lời&#8230;</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.nmthuan.com/van-hoc/vang.aspx/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>

