Đây hình như là một cái hang. Nàng thì thào với tôi. Quả thực, căn phòng này giống như một cái hang. Vì nó quá tối và có vẻ âm u. Nhưng điều quan trọng nhất là tôi và nàng đều cảm thấy yên tâm trong cái hang này. Nó có vẻ dễ chịu…
Thỉnh thoảng tôi cũng để ý đến các cảm giác của mình. Tôi không muốn nảy sinh những cảm giác buồn tẻ và tồi tệ.
Thực ra ban ngày căn phòng này rất hay. Nó nhìn ra cả một khoảng sân rộng, có hồ bơi. Ta có thể thấy các cô nàng mặc bikini đi đi lại lại. Và họ thường cười khanh khách hay nhảy xuống hồ bơi, những cánh tay vung vẩy có thể làm nước bắn tung tóe. Những đứa bé ngậm kẹo mút nằm trên ghế bạt có sọc xanh và đỏ đan nhau. Chúng lẳng lặng ngắm trời xanh. Nhưng điều quan trọng nhất là ngoài cửa sổ kia có một cây bàng.
Read more…
Chừng ba tháng sau khi Lẫm và lão Ngật bỏ đi đào vàng, xã cử thằng Bơn xuống thôn Hóc Mèo tổ chức họp dân, bầu lão Bịch, nguyên là lao công bốc vác ở chợ xã, nay xuống sức phải về đuổi gà cho vợ, làm trưởng thôn thay lão Ngật. Trong “diễn văn” nhậm chức, lão Bịch không quên phê phán những người không chịu thôi làm lâm tặc, rồi lớn tiếng chửi những kẻ nuôi giấc mộng vàng mơ hồ xa lắc
Có tới chín mươi chín phần trăm gia đình ở thôn Hóc Mèo heo hút của Lẫm vẫn còn nghèo. Nghèo có sổ sách hẳn hoi. Nghĩa là nghèo thật chứ không phải vì mấy lão cán bộ xã muốn dìm xuống như vậy để tranh danh hiệu xã nghèo hòng kiếm mấy cái dự án tài trợ thơm lựng như múi mít mật tháng bảy. Ngoài chuyện nghèo, dân Hóc Mèo còn bị mất mặt vì bị quy là lâm tặc. Không phải chỉ một hai người bị mang tiếng.
Read more…