<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>It's blog &#187; rảnh</title>
	<atom:link href="http://www.nmthuan.com/tag/ranh/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://www.nmthuan.com</link>
	<description></description>
	<lastBuildDate>Fri, 01 Jul 2011 17:01:17 +0000</lastBuildDate>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.org/?v=3.3.1</generator>
		<item>
		<title>Thư tình tuổi 90</title>
		<link>http://www.nmthuan.com/thu-gian/thu-tinh-tuoi-90.aspx</link>
		<comments>http://www.nmthuan.com/thu-gian/thu-tinh-tuoi-90.aspx#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 06 Dec 2010 09:54:22 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nmthuan</dc:creator>
				<category><![CDATA[Thư giãn]]></category>
		<category><![CDATA[rảnh]]></category>
		<category><![CDATA[relax]]></category>
		<category><![CDATA[vui cười]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.nmthuan.com/?p=478</guid>
		<description><![CDATA[Cụ ông viết thư cho cụ bà ở cái tuổi gần đất xa trời. Anh ngồi bấu tay vào thành giường nhìn ra ngoài trời. Hình như mưa. Mắt anh mấy ngày nay thấy nắng loà nhoà lại tưởng mưa, thấy mưa thì nhìn như đang nắng xuống. Thằng chắt nội nói, mắt cụ nhìn [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: left;"><img class="aligncenter" src="http://giangvy.info/wp-content/uploads/2010/08/11.jpg" alt="" /><br />
<strong>Cụ ông viết thư cho cụ bà ở cái tuổi gần đất xa trời.</strong></p>
<p>Anh ngồi bấu tay vào thành giường nhìn ra ngoài trời. Hình như mưa. Mắt anh mấy ngày nay thấy nắng loà nhoà lại tưởng mưa, thấy mưa thì nhìn như đang nắng xuống. Thằng chắt nội nói, mắt cụ nhìn không rõ nữa, cụ đi đâu để cháu dắt. Nó nói thật em nhỉ, nhưng mình cần gì nó dắt, ví thử có em đến ngoài ngõ kia, anh chẳng nhìn thấy rõ mồn một.</p>
<p><span id="more-478"></span>Anh vẫn khoẻ. Mỗi ngày các cháu nó cho ăn năm bữa, mỗi bữa một bát cháo đã nát nhừ. Anh chỉ dám viết thư cho em mà không dám gọi điện vì tiếng của anh nói em chỉ có thể nghe như tiếng rừng phi lao xào xạc.</p>
<p>Sáng nào anh cũng đi thể dục, đi từ mép giường ra tới bậc cửa sổ, vị chi là bốn bước. Bốn bước mà đi mất hai giờ, mồ hôi đổ vã ra, sảng khoái ghê!</p>
<p>Nay con cháu đông rồi, anh không phải đánh máy như ngày xửa ngày xưa nữa, các cháu giúp ông. Nhưng khi viết thư cho em, anh phải tự đánh máy lấy. Thư này anh viết từ mùa hè, giữa hè, đến đúng mùa đông thì xong, mỗi ngày anh viết quần quật được hai dòng. Ngày nào viết đến ba dòng thì phải truyền một lọ đạm.</p>
<p>Nhớ cách đây chừng 50 năm em nhỉ, chúng mình chạy ào ào trên bãi biển. Em thì lúc nào cũng hét lên: Thích quá cơ. Còn anh thì chạy theo sau nhìn em, thấy đôi chân em trắng loáng trong ánh chiều hoàng hôn ở bãi biển mà nhớ mãi. Giờ vẫn nhớ đấy. Hôm rồi, nhớ em quá bảo đứa cháu nó đưa ra biển. Đinh nhấc chân bước, định hổn hển nhắc lại lời em nói, thích quá cơ, nhưng suýt nữa người anh đổ chúi xuống vì gió biển thổi.</p>
<p>Nhận được tin em đã hết ốm, đã ăn được mỗi bữa năm thìa cháo bột mà mừng quá. Ăn năm thìa là tốt rồi, ăn nhiều quá không nên em ạ. Anh khoẻ thế này mà chỉ ăn bốn thìa thôi là thấy no căng. Nhớ ngày xửa ngày xưa vẫn thích ăn cơm nguội với nước cá kho. Vừa rồi, tự dưng thèm cơm nguội cá kho, ăn một chút thôi mà miệng anh như ăn phải đá hộc, đau tê tái.</p>
<p>Anh nhắc nhé, nếu ngoài trời có gió là em không được ra ngoài. Hôm qua, mấy đứa cháu bảo ông ơi, ra sân hóng mát, gió nồm mát lắm ông ạ. Theo chân nó vừa ra tới sân, ngọn gió nồm suýt thổi anh bay lên nóc nhà, may có hai thằng cháu giữ chặt.</p>
<p>Sắp tới ngày sinh nhật em nhỉ. Thế là em đã tròn tuổi 80. Hôm đó anh sẽ cố gắng điện thoại. Nhưng anh nói trước, nếu em nghe tiếng xào xào tức là anh nói rằng em đấy hả. Khi nghe tiếng thùm thùm tức là anh đang chúc em sinh nhật vui vẻ. Đến khi nghe tiếng phù phù nhiều lần là anh đang hôn em.</p>
<p>Nhớ hồi ấy, anh đưa hai tay lên nhấc bổng em quay mấy vòng giữa trời, em cười rất to. Giờ anh nhìn lại đôi tay mình, hình như tay ai, nhìn rất tội. Hôm qua anh cố nhấc con búp bê bé tý lên cao mà nghe tiếng xương cốt kêu răng rắc, sợ quá nên thôi.</p>
<p>Em ngủ ngon không?</p>
<p>Anh chợp mắt từ chập tối. đến khoảng 9 giờ là dậy, ngồi, nhìn ra trời đêm. Mấy đứa cháu nói ông ngủ ít quá. Anh bảo, thì đến khi ông ra đi, xuống đất, ông ngủ cả ngày lo gì.</p>
<p>Thỉnh thoảng, anh vẫn mở máy tính, xem lại mấy bài viết trên blog hồi ấy, thấy rất vui. Chắc giờ mấy ông, mấy bà blogger cũng không còn mấy ai nữa, lâu chẳng thấy ai vào blog nữa. Lũ cháu hỏi, ông ơi, blog là gì. Chúng nó bây giờ chẳng có blog. Ngồi bô đi ị mà vẫn có màn hình máy tính ở miệng bô, thích thật. Thời buổi giờ hiện đại quá, mình chẳng biết gì. Nhà anh, có cái máy giặt, con cháu nó đi làm, điều khiển từ xa, điều khiển cả rôbốt. Anh ngồi, rôbốt nó đến, nó cởi áo anh ra, nó gội đầu cho anh, tắm táp, rồi còn mang áo quần đi giặt. Lũ trẻ bây giờ yêu nhau cũng nhờ rôbốt làm hộ. Máy chữ không cần đánh, muốn viết gì, chỉ cần đọc là máy tính tự gõ chữ. Nhưng tiếng anh phì phèo quá nên máy chữ nó đánh sai hết cả. Ai đời anh viết, em ơi, anh nhớ em lắm nhưng vì miệng anh móm mém phì phò nên máy nó nghe không rõ, nó đánh thành: Phem phơi, phanh phớ phem phắm. Thế mới bực!</p>
<p>Anh không muốn gọi em là bà. Cứ gọi nhau bằng anh, bằng em thế nghe ngọt ngào. Hai ngày nữa anh tròn 90 tuổi. Anh đợi thư em.</p>
<p>Mà nếu không gửi được thư thì bảo rôbốt nó mang thư đến cho anh em nhé.</p>
<p>Anh dừng bút.</p>
<p>Thắng chắt nội đang mang chén cháo bột đến để cho anh ăn.</p>
<p>Chúc em ngủ ngon nhé. Nhớ đừng ra gió.</p>
<p>(Từ Internet)</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.nmthuan.com/thu-gian/thu-tinh-tuoi-90.aspx/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Rảnh rỗi</title>
		<link>http://www.nmthuan.com/nhieu-chuyen/ranh-roi.aspx</link>
		<comments>http://www.nmthuan.com/nhieu-chuyen/ranh-roi.aspx#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 31 Mar 2009 08:26:56 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nmthuan</dc:creator>
				<category><![CDATA[Nhiều chuyện]]></category>
		<category><![CDATA[Thư giãn]]></category>
		<category><![CDATA[như lai]]></category>
		<category><![CDATA[rảnh]]></category>
		<category><![CDATA[tây du ký]]></category>
		<category><![CDATA[tôn ngộ không]]></category>
		<category><![CDATA[đường tăng]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.nmthuan.com/?p=130</guid>
		<description><![CDATA[Rảnh rang không biết làm gì, được bạn share cho 3 cái chuyện cười post lên cho bà con cùng đọc cho vui. 1. Sau khi trải qua chín chín tám mốt kiếp nạn. Thầy trò Đường Tăng cũng đến được đất Phật để thỉnh Kinh. Mấy anh em hồ hởi vào gặp Như Lai. [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: left;"><a title="Rảnh by nmthuan, on Flickr" href="http://www.flickr.com/photos/nmthuan/3399189640/"><img class="aligncenter" src="http://farm4.static.flickr.com/3005/3399189640_a9191d32e1.jpg" alt="Rảnh" width="500" height="302" /></a><br />
Rảnh rang không biết làm gì, được bạn share cho 3 cái chuyện cười post lên cho bà con cùng đọc cho vui.</p>
<p><span id="more-130"></span><strong>1.</strong> Sau khi trải qua chín chín tám mốt kiếp nạn. Thầy trò Đường Tăng cũng đến được đất Phật để thỉnh Kinh. Mấy anh em hồ hởi vào gặp Như Lai.</p>
<p>Như Lai: &#8211; Các chú có mang theo USB không đấy?</p>
<p>Đường Tăng: &#8211; Sặc…</p>
<p>Như Lai: &#8211; Thế ổ cứng di động thì sao?</p>
<p>Đường Tăng: &#8211; …</p>
<p>Như Lai: &#8211; Thôi điện thoại cũng được.</p>
<p>Đường Tăng: &#8211; Bọn em toàn dùng Nokia 1100!</p>
<p>Như Lai: &#8211; Thôi các chú về đi anh gửi qua Skype cho.</p>
<p>Quay mặt đi, Đường Tăng lẩm bẩm: &#8211; Biết thế này bố đến tận đây làm gì?</p>
<p>Tiếng Như Lai vọng theo: &#8211; Chú tưởng add nick anh dễ lắm sao???</p>
<p><strong>2.</strong> Sau khi trải qua 81 kiếp nạn, thày trò đường tăng cũng đến đc đất phật để thỉnh kinh. Anh em hồ hởi gặp như Lai.</p>
<p>Như Lai:</p>
<p>- các chú có mang theo USB ko đấy ?</p>
<p>Đường Tăng:</p>
<p>-sặc..</p>
<p>Như Lai:</p>
<p>-thế anh truyền kinh cho các chú bằng gì bây giờ?</p>
<p>Ngộ Không nhanh trí :</p>
<p>-anh bắn bluetooth vào di động cho em.</p>
<p>Ngộ Không lắc mạnh tay con di động anycall haptic hiện ngay bluetooth enable. Như Lai ăn chơi ko kém rút con netbook từ túi quần hiệu sony vaio P kích thước 16&#215;9 ra, chỉ trong vài giây, việc truyền kinh đã xong và Như Lai bay đi.</p>
<p>Đường Tăng lẩm bẩm:</p>
<p>-biết thế ở nhà search google download cho nhanh</p>
<p><em>Thế kỷ 21 thật pó tay, đến Đường Tăng, Phật Tổ mà còn không được tha =))</em></p>
<p><strong>3.</strong> Anh chàng nọ rất say mê võ công nên ngày đêm khổ luyện.</p>
<p>Sau một thời gian dài luyện tập, muốn kiểm chứng trình độ võ công của mình uyên thâm cỡ nào, anh ta viết giấy mời thách đấu với tất cả các chưởng môn của các môn phái trên giang hồ.</p>
<p>Sau khi hạ đo ván cỡ 70 đối thủ thì anh chàng gặp chưởng môn phái Võ Đang &#8211; Trương Tam Phong. Hai người hẹn nhau giao đấu trên đỉnh núi cao ngất.</p>
<p>Sau vài chục hiệp giao đấu, hai bên đều tỏ ra kẻ tám lạng, người nửa cân. Bất phân thắng bại.</p>
<p>Trương Tam Phong nói:</p>
<p>- Nếu ta không ra tuyệt chiêu hạ ngươi thì có đánh đến lúc râu dài quá rốn cũng sẽ không kết thúc.</p>
<p>Nói là làm. Họ Trương bèn xuất chiêu cực độc trong Thái Cực Quyền. Anh chàng kia bỗng nhiên thấy Trương đổi từ nhanh sang chậm và bàn tay của mình đang khô đột nhiên có cảm giác như ra mồ hôi ướt đầm. Chưa kịp hiểu sự tình đã bị họ Trương kia tung song cước vào ngực, anh chàng văng xa mấy chục thước rồi rơi luôn xuống vực.</p>
<p>Trong lúc rơi, quá hoảng loạn anh chàng thấy gì quơ nấy, không thấy cũng quơ. Rất may quơ trúng một đám cỏ rậm rạp lưng chừng núi. Nhưng khổ thay, bụi cỏ hình như không chịu đựng nỗi sức nặng của anh, có vẻ muốn bục cả gốc đến nơi rồi…</p>
<p>Đang lúc thập tử nhất sinh, tay chân giật giật bỗng nhiên anh bị đập một nhát vào lưng.</p>
<p>Giật mình… thức giấc thì nghe tiếng vợ nằm cạnh mắng:</p>
<p>- Anh đang làm cái trò gì đấy?<em><br />
</em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.nmthuan.com/nhieu-chuyen/ranh-roi.aspx/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>2</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Thư tình lập trình viên gởi người yêu!</title>
		<link>http://www.nmthuan.com/thu-gian/thu-tinh-lap-trinh-vien-goi-nguoi-yeu.aspx</link>
		<comments>http://www.nmthuan.com/thu-gian/thu-tinh-lap-trinh-vien-goi-nguoi-yeu.aspx#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 18 Jan 2008 06:23:15 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nmthuan</dc:creator>
				<category><![CDATA[Thư giãn]]></category>
		<category><![CDATA[rảnh]]></category>
		<category><![CDATA[relax]]></category>
		<category><![CDATA[vui cười]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://blog.nmthuan.com/thu-gian/thu-tinh-lap-trinh-vien-goi-nguoi-yeu.aspx</guid>
		<description><![CDATA[Gửi em yêu, Anh nhận ra em khi đang lướt trên sân ga và thấy rằng em là site duy nhất để anh truy cập đến. Em biết không, từ lâu lắm rồi anh rất cô đơn và đang phân tích lỗi lầm của chính mình. Có thể em sẽ là người gỡ lỗi thực [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Gửi em yêu,</p>
<p>Anh nhận ra em khi đang lướt trên sân ga và thấy rằng em là site duy nhất để anh truy cập đến. Em biết không, từ lâu lắm rồi anh rất cô đơn và đang phân tích lỗi lầm của chính mình. Có thể em sẽ là người gỡ lỗi thực sự cho anh.</p>
<p>Không có em đời anh như một chương trình dang dở, không tạo được mã thực thi và trở nên vô dụng.</p>
<p><span id="more-34"></span>Em không chỉ có giao diện đẹp mà còn có tư thế phòng vệ ActiveX thật dễ thương trước đám con trai lố nhố. Nụ cười tươi sáng của em đã làm anh thấy mình thật mạnh mẽ, một sức mạnh tương đương với hàng nghìn vi xử lý gộp lại.</p>
<p>Tối qua, khi em ngước mắt nhìn anh, anh thấy tất cả các module chương trình trong anh chạy êm ru và mang lại kết quả thật khả quan &#8211; một cảm giác trước đây anh chưa từng có.</p>
<p>Anh viết thư này chỉ là để thổ lộ một điều rằng chúng ta hãy liên kết lại với nhau. Anh sẽ mang lại cho em mọi thứ cần thiết để sống cuộc đời không có lỗi hay trục trặc gì hết. Em đừng lo về firewall mà bố mẹ dựng lên vì anh hack rất giỏi, anh sẽ phá được password của họ để họ chấp nhận đám cưới của chúng ta.</p>
<p>Anh mong rằng chưa có ai lọt vào cơ sở dữ liệu của em để đoạn mã của anh có thể liên kết được. Nếu không, anh sẽ phá hệ thống của chính mình đến mức không hồi phục được thì thôi.</p>
<p>Hãy hiểu cho lòng anh và dành cho lá thư này một vị trí ưu ái trong inbox nhé em.</p>
<p><strong>IT guy </strong></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.nmthuan.com/thu-gian/thu-tinh-lap-trinh-vien-goi-nguoi-yeu.aspx/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>

