<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>It's blog &#187; Tản mạn</title>
	<atom:link href="http://www.nmthuan.com/category/tan-man/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://www.nmthuan.com</link>
	<description></description>
	<lastBuildDate>Fri, 01 Jul 2011 17:01:17 +0000</lastBuildDate>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.org/?v=3.3.1</generator>
		<item>
		<title>Đàn ông, phụ nữ và việc hôn nhân</title>
		<link>http://www.nmthuan.com/tan-man/dan-ong-phu-nu-va-viec-hon-nhan.aspx</link>
		<comments>http://www.nmthuan.com/tan-man/dan-ong-phu-nu-va-viec-hon-nhan.aspx#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 01 Jun 2011 03:37:31 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nmthuan</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tản mạn]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.nmthuan.com/?p=514</guid>
		<description><![CDATA[1. Lúc đàn ông 14 tuổi, bỗng thấy các cô bạn xinh đẹp, ra dáng thiếu nữ hẳn, còn mình thì vẫn là một cậu nhóc ham chơi. Hồi ở quê, tôi từng thấy cảnh cậu con trai đứng mút cà rem xem&#8230; đám cưới nhỏ bạn cùng lớp! Đương nhiên là chả nên cưới [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>1.</strong> Lúc đàn ông 14 tuổi, bỗng thấy các cô bạn xinh  đẹp, ra dáng thiếu nữ hẳn, còn mình thì vẫn là một cậu nhóc ham chơi.  Hồi ở quê, tôi từng thấy cảnh cậu con trai đứng mút cà rem xem&#8230; đám  cưới nhỏ bạn cùng lớp! Đương nhiên là chả nên cưới vợ lúc này rồi.</p>
<div>
<div><img src="http://a4.sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc6/247185_10150202301298567_834218566_6938961_7344617_n.jpg" alt="" /><br />
<span id="more-514"></span><strong>2.</strong> Khi  17 tuổi, đàn ông có thể bẻ gãy sừng trâu, nhưng lại nhũn chi chi trước  cô nàng mau nước mắt. Lấy vợ lúc này cũng được, nhưng sẽ không biết làm  sao hiểu cô nàng muốn gì mà chiều. Khổ lắm, lớn chút nữa hãy cưới có  vẻ&#8230; chắc ăn hơn!</div>
</div>
<p><strong>3. </strong>Khi  20, thiếu nữ rực rỡ như hoa, hấp dẫn chẳng thể hững hờ, nhưng bên cạnh  đó, tương lai cũng mở ra bao là hoài bão trước mặt. Ai ở tuổi này cũng  phải giải bài toán quan trọng nhất của bản thân &#8220;TÔI LÀ AI? TÔI CÓ TÀI  GÌ? TÔI NÊN ĐI CON ĐƯỜNG NÀO, TÔI NÊN SỐNG THẾ NÀO?&#8221; Và, chính vì chưa  hiểu mình là ai, nếu kết hôn, e là quá vội!</p>
<p><strong>4.</strong> Khi 23-25, những ai học đại học thì ra trường, đi làm, bắt đầu con  đường thực sự của sự nghiệp, phần nào biết mình là ai, muốn gì. Những ai  không học đại học, đã có vài năm lăn lóc, xem như đã thông hiểu phần  nào chính mình và cuộc sống, tuổi này tốt  cho cả nam và nữ để kết hôn.  Nhưng, một giai đoạn đầy biến động sắp đến.</p>
<div>
<div><img src="http://a2.sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-ash4/249608_10150197156918567_834218566_6889945_6739991_n.jpg" alt="" /></div>
</div>
<p>&nbsp;</p>
<p><strong>5. </strong>Khi  28-30, phần đông phụ nữ đã kết hôn không còn mạnh mẽ chiến đấu vì sự  nghiệp nhiều như trước, bởi họ phải lo toan con cái, gia đình trong khi  người đàn ông lại bước vào giai đoạn phát triển mạnh mẽ nhất của sự  nghiệp. Ở giai đoạn này, người vợ sẽ phải đối diện với sự thay đổi mạnh  mẽ trong nếp sinh hoạt, cách suy nghĩ của chồng. Người đàn ông đã có vợ  bỗng thấy mình giỏi hơn, thành đạt hơn do đó cho phép mình tận hưởng  cuộc sống hơn. Họ chợt thấy đâu đó bóng dáng người phụ nữ yêu kiều hơn,  hiểu biết hơn, thông minh hơn và tinh tế hơn vợ mình&#8230; Một chút tiếc  nuối&#8230;</p>
<p><strong> </strong>Và tôi đã đọc được những câu thế này:</p>
<p>- Đàn ông chỉ thực sự là đàn ông khi họ có người con đầu tiên.</p>
<p>- Đàn ông chỉ nên lấy vợ sau tuổi 30, bởi khi ấy họ mới biết mình thực sự cần người phụ nữ như thế nào.</p>
<p><strong>6. </strong>Ở  tuổi ngoài 30, phụ nữ đã có gia đình cũng bắt đầu có những thành công  khi trở lại với sự nghiệp. Giàu có hơn, hiểu biết mình hơn, chăm sóc bản  thân hơn, họ đẹp hơn bao giờ hết vẻ đẹp của người phụ nữ hiểu biết và  chín chắn. Họ cũng được vây quanh bởi các đấng nam nhi có gia đình và  chưa có gia đình, đối diện với đấu tranh bản thân để khỏi sa ngã, chồng  họ cũng như mái ấm nhỏ đối diện với nhiều thử thách.</p>
<p><strong>7</strong>. Hôn nhân vừa là hạnh phúc vừa là đắng cay, là thử thách với phần thưởng ngọt ngào nhất, vừa là quy luật vừa là trò rủi may&#8230;</p>
<div>
<div><img src="http://a7.sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc6/248231_10150202337638567_834218566_6939692_3130045_n.jpg" alt="" width="446" height="446" /></div>
</div>
<p><strong>8. </strong>Những  người phụ nữ qua tuổi 28 vẫn chưa kết hôn, đối diện với việc lần lượt  lần lượt mất dần bạn đồng trang lứa &#8220;theo chồng bỏ cuộc chơi&#8221;. Sẽ có  những hôm muốn lang thang lắm mà một mình thì sợ mà muốn có bạn nữ đi  chung thì ai cũng bận. &#8220;Tuổi theo đời đi mãi&#8221;, cô đơn ngày một cô đơn&#8230;  Người lớn vừa thúc vừa ép, buông xuôi nghe lời thì không thể, mà tìm  được nửa kia là một chặng ngày càng gian nan. Sợ lắm việc lấy một người  chồng mà mỗi người một thế giới riêng không thể sẻ chia, sợ lắm việc lấy  một người chồng vũ phu hay là đối đãi với vợ kiểu chồng chúa vợ tôi như  thế kỷ trước. Đối với cái tuổi mà phụ nữ đã tự lập được, tự tin mạnh mẽ  thì một người đàn ông để họ có thể tin cậy, nể phục và mềm nhũn nghe  theo là hiếm hoi, cho dù họ vẫn khát khao đi tìm&#8230; Đàn ông dường như  thiếu tự tin đối diện với cái tuổi này của phụ nữ.</p>
<p><strong>9.</strong> Người đàn ông ở tuổi 30-33 chưa vợ, họ cũng phải đối diện với sự thúc  ép của phụ huynh, đối diện với chính mình giữa việc muốn có vợ và sợ có  vợ. Muốn lắm có một người vợ hiền thục, nâng khăn sửa gối, chăm lo nhà  cửa, con cái, biết chuẩn bị những bữa cơm nóng, biết làm cho tổ ấm luôn  dịu dàng ngọt ngào. Nhưng họ cũng chột dạ sợ cái cảnh &#8220;mỗi người một thế  giới&#8221; như là phụ nữ sợ ở trên, cũng sợ ràng buộc, cũng sợ mình chưa đủ  sức gồng gánh một gia đình&#8230; Vừa khát khao, vừa rụt rè, đàn ông ở cái  tuổi có sự nghiệp này được vây quanh bởi các cô thiếu nữ, và đôi khi họ  mắc vào khó khăn trong việc phân biệt ai thật lòng, ai vụ lợi&#8230; Và lựa  chọn là điều rất khó khăn, bởi lấy vợ trẻ thì có sự tươi tắn nhưng sẽ  khó có sự thông hiểu và ngược lại.</p>
<p><strong>10. </strong>Chữ DUYÊN mãi là một trong những điều khó giải nhất trong cuộc đời mỗi người, cũng là điều ngọt ngào và được khao khát nhất.</p>
<p><strong>Sưu tầm</strong></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.nmthuan.com/tan-man/dan-ong-phu-nu-va-viec-hon-nhan.aspx/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Mẹ Hoa kinh ngạc với giáo dục giới tính Mỹ</title>
		<link>http://www.nmthuan.com/tan-man/me-hoa-kinh-ngac-voi-giao-duc-gioi-tinh-my.aspx</link>
		<comments>http://www.nmthuan.com/tan-man/me-hoa-kinh-ngac-voi-giao-duc-gioi-tinh-my.aspx#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 12 May 2011 03:43:31 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nmthuan</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tản mạn]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.nmthuan.com/?p=511</guid>
		<description><![CDATA[Sáu năm trước, một bà mẹ người Hoa đem đứa con trai vừa tròn 9 tuổi của mình đến nước Mỹ định cư tại New York. Đây là một thành phố đầy rẫy màu sắc tình ái nhục dục. Chưa cần nói phố 42 khu Manhattan có cả một khu phố đèn đỏ nổi tiếng [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Sáu năm trước, một bà mẹ người  Hoa đem đứa con trai vừa tròn 9 tuổi của mình đến nước Mỹ định cư tại  New York. Đây là một thành phố đầy rẫy màu sắc tình ái nhục dục. Chưa  cần nói phố 42 khu Manhattan có cả một khu phố đèn đỏ nổi tiếng bất hảo,  mà riêng chuyện đứa trẻ ngày ngày đến trường phải đi qua một loạt cửa  hiệu bán đồ chơi tình dục (sextoy) đã đủ làm cho bà mẹ ấy hết sức lo  lắng. Trong hoàn cảnh như vậy, cháu bé 9 tuổi kia khi lớn lên trên đất  Mỹ đã nhận được sự giáo dục giới tính ra sao ? Hãy nghe chính bà mẹ kể  lại.</strong></p>
<p><strong>Cấp tiểu học: Nhận thức chính mình</strong></p>
<div>
<table cellspacing="0" cellpadding="0" width="300" align="right">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://imgs.vietnamnet.vn/Images/2011/05/11/16/20110511165335_gioitinh.jpg" alt="" /></td>
</tr>
<tr>
<td></td>
</tr>
</tbody>
</table>
</div>
<p>Một hôm con trai tôi đi học về. Như thường lệ, tôi mở vòi nước vào đầy  bồn tắm để chuẩn bị tắm cho cháu. Chẳng ngờ cháu lại nói: “Mẹ ơi, từ nay  trở đi không cần mẹ tắm cho con nữa đâu!”.</p>
<p>“Sao thế?” – tôi cười hỏi lại. “Giáo viên môn sinh lý bảo, vì con là nam  giới nên con không được tùy tiện để cho mẹ nhìn thấy cái <em><strong>penis</strong></em> của mình!”</p>
<p>Trời ơi, thằng nhóc học được ở đâu thứ lý luận kỳ quặc như vậy nhỉ! Tôi  vừa bực mình vừa buồn cười: “Vũ này, con còn bé, mẹ tắm cho con là  chuyện rất bình thường thôi mà.” Nói đoạn tôi vừa vỗ về vừa định giúp  cháu cởi quần lót. Ai ngờ cháu gạt tay tôi ra và hét to: “Mẹ đừng chạm  vào người con, con cũng có cái riêng tư của mình chứ!”<br />
<span id="more-511"></span>Thấy thái độ cháu rất nghiêm chỉnh, tôi đành thôi, trong bụng thầm trách  các thầy cô giáo ở trường cháu đã “bé xé ra to” cái chuyện vớ vẩn này.</p>
<p>Tối hôm ấy tôi lựa lời hỏi Vũ xem giáo viên môn sinh lý đã nói gì trên  lớp. Câu trả lời của cháu làm tôi há hốc miệng kinh ngạc.</p>
<p>Thì ra giáo viên đã cho học sinh cả lớp xem các tranh vẽ đàn ông đàn bà  khỏa thân để chúng hiểu được sự khác biệt rõ rệt nhất về sinh lý giữa  nam với nữ là ở bộ phận sinh dục. Thằng bé nhìn tôi đàng hoàng nói:  “Thầy giáo nói rồi, penis của con trai và <strong>vulva</strong> của con  gái đều thuộc vào những thứ riêng tư kín đáo của một người, không được  để bất cứ ai nhìn thấy hoặc sờ vào, trừ thầy thuốc.”</p>
<p>Khi nói câu ấy, vẻ mặt cháu tỉnh bơ hoàn toàn không ngượng nghịu chút  nào. Điều khiến tôi không ngờ tới là chẳng những cháu đã biết các kiến  thức sinh lý như sự trưởng thành phát dục của cơ thể, quá trình phụ nữ  mang thai và sinh đẻ, mà thằng bé chưa đầy 10 tuổi này thậm chí còn  chuyển đề tài, nói về sự quý giá của sinh mệnh và tính chất quan trọng  của tình bạn nam nữ.</p>
<p>Xem ra giáo dục vỡ lòng về giới tính người Mỹ dạy cho trẻ em còn lồng  ghép cả nội dung giáo dục tính người: Biết quý trọng mạng sống và yêu  quý người khác giới.</p>
<p><strong>Cấp trung học cơ sở: Trực diện và hướng dẫn</strong></p>
<p>Một hôm, cháu Vũ mang về một bản thông báo của nhà trường cho biết cuối  tuần này ở trường có một buổi lên lớp về kiến thức giới và tình dục, nội  dung gồm việc tránh thai và đề phòng bệnh đường sinh dục.</p>
<p>Bản thông báo ghi rõ: Nếu phụ huynh không đồng ý cho con em mình dự buổi  học này thì phải ký tên vào một giấy trả lời nhà trường, sau này nếu  trẻ xảy ra các hiện tượng như phá thai, mắc bệnh AIDS&#8230; thì phụ huynh  không được trách nhà trường chưa dạy các em biết việc đó. Cuối bản thông  báo viết, nhà trường hoan nghênh phụ huynh tới bàng thính giờ dạy về  giới tính và tình dục.</p>
<p>Do lâu nay đã muốn đến trường con mình học để “trinh sát” tình hình nên dĩ nhiên tôi không bỏ lỡ dịp này.</p>
<p>Tôi đến trường, mang theo tâm trạng cho rằng giờ học kiến thức về sex  chắc hẳn sẽ có không khí nghiêm trang và gò bó, ai ngờ thực tế lại không  thế. Giờ học bắt đầu, cô giáo trẻ và xinh đẹp lấy phấn viết lên bảng  chữ “SEX” to đùng. Sau đó cô mỉm cười nói với toàn thể học sinh: “Bây  giờ cô hỏi các em nhé, khi nhìn thấy chữ SEX này các em nghĩ tới chuyện  gì nào?”</p>
<p>Tôi thật chẳng ngờ giáo viên lại đi hỏi lũ con nít một vấn đề vớ vẩn như thế.</p>
<p>Một em trai tóc xoăn phát biểu đầu tiên: “Sex khiến em nghĩ đến chuyện di tinh ạ.” Lập tức trong lớp có tiếng cười rì rầm.</p>
<p>Một em gái hơi có vẻ ngượng ngập nhỏ nhẹ nói: “Sex khiến em nghĩ tới chuyện mang thai ạ.” Mấy bạn khác bụm miệng cười.</p>
<p>Một học sinh gốc châu Á tóc đen bất ngờ thốt lên một câu: “Thưa cô, sex khiến em nghĩ đến chuyện làm tình ạ!”.</p>
<p>Lũ trẻ bỗng nhốn nháo, rì rầm xì xào, nhiều em gái đỏ mặt.</p>
<p>Lúc ấy một em trai da đen thân hình cường tráng nói với giọng ồm ồm:  “Sex khiến em nghĩ tới người đàn bà không mặc quần áo gì cả ạ &#8230;” Câu  nói vừa dứt, các học sinh khác cười toáng lên, có mấy em ném bút và vở  về phía bạn ấy. Lớp học như nổ tung, lũ trẻ cười ha hả khoái chí lắm.</p>
<p>Các em học sinh tiếp tục thoải mái phát biểu. Lũ trẻ có sức tưởng tượng  thật là phong phú. Cô giáo liên tiếp viết lên bảng những từ: “Làm tình,  dáng điệu, phá thai, hôn, gợi dục &#8230;” Một số từ ngữ bình thường ngay cả  người lớn cũng khó nói ra miệng, thế mà lũ trẻ lại nói thoải mái, hoàn  toàn không thấy có ý nghĩa xấu hổ, tục tĩu.</p>
<p>Sau khi cả lớp yên tĩnh trở lại, cô giáo nhìn lên tấm bảng đen đầy chữ  rồi chau mày nói: “Các em phát biểu nhiều thế mà vẫn còn sót mất một từ  có vô vàn mối quan hệ chằng chịt với sex &#8230;”</p>
<p>Lũ trẻ thì thầm rì rầm bàn tán với nhau, suy nghĩ, phỏng đoán. Lát sau,  cô giáo lẳng lặng quay người, ấn mạnh viên phấn lên bảng, viết nắn nót  từ “LOVE”!</p>
<p>Lớp học bỗng dưng im phăng phắc.</p>
<p>“Tình yêu!”, cô giáo nói với giọng chan chứa xúc cảm, “Tình yêu – đó là  tình cảm thuần khiết thiêng liêng nhất, cao cả nhất giữa hai giới tính.  Sex không có tình yêu thì chỉ là cái xác không hồn! Người ta có khi bàn  tán om xòm về nhục cảm, khoái cảm nhưng lại bỏ quên mất một điều: Sex  cần phải có tiền đề là Yêu. Trong đời sống, những hiện tượng như có thai  ở tuổi vị thành niên, phá thai, mắc bệnh đường sinh dục &#8230; thông  thường là do các hành vi tình dục vô trách nhiệm gây ra &#8230;”</p>
<p>Lời cô giáo nói tràn đầy sức truyền cảm. Lũ trẻ vừa nãy cười sặc sụa bây giờ đều trở nên nghiêm chỉnh, trang trọng.</p>
<p>Tiếp đó cô giáo nói cho các em học sinh biết, quan hệ tình dục không có  gì là đê tiện hèn hạ, cũng chẳng có tính phạm tội; nó là mối quan hệ tự  nhiên, đẹp đẽ; nhưng học sinh trung học nếu quá sớm bước vào đời sống  tình dục thì sẽ không có lợi cho sức khỏe và việc học hành; để xảy ra  mang thai ngoài ý muốn và phá thai là điều vô cùng đau khổ.</p>
<p>Sau cùng, cô giáo chiếu lên màn hình một đĩa CD giới thiệu các phương  pháp tránh thai. Lũ trẻ đón xem với thái độ đặc biệt nghiêm chỉnh. Trông  bộ dạng chăm chú của các em cứ tưởng chúng đang xem một đồ thị ba chiều  trong toán học.</p>
<p>Sau giờ học, tôi gặp thầy giáo chủ nhiệm lớp con tôi để trao đổi ý kiến.  Khi tôi hỏi cháu Vũ có chơi thân với bạn gái nào trong lớp hay không,  thầy chủ nhiệm có chút ngạc nhiên:</p>
<p>“Rất xin lỗi thưa bà, tôi chưa bao giờ hỏi học sinh những chuyện riêng  tư của chúng. Con bà rất xuất sắc, nếu có em gái nào yêu nó thì cũng là  chuyện rất bình thường thôi ạ.”</p>
<p>Tôi vội giải thích là tôi lo ngại cháu yêu đương quá sớm sẽ ảnh hưởng tới việc học tập. Thầy chủ nhiệm nói liền mấy câu <em>“No” “No”</em>&#8230;  rồi hùng hồn giảng giải: “Tình yêu sẽ làm trẻ em trở nên thông minh  hơn, tự tin hơn. Trách nhiệm của phụ huynh học sinh chỉ là ở chỗ hướng  dẫn cho con mình khi say sưa yêu đương phải biết cách tránh thai !”</p>
<p><strong>Cấp trung học phổ thông: Thông cảm và tin nhau</strong></p>
<p>Chẳng bao lâu cháu Vũ nhà tôi đã lên lớp 9. Khi thấy cháu bắt đầu mọc  ria mép, tôi vừa mừng vừa lo. Mừng ở chỗ đặc trưng thứ hai về giới tính  của cháu phát triển lành mạnh, mới tròn 15 tuổi cháu đã cao 1,7 mét. Lo ở  chỗ văn hóa tình dục của xã hội phương Tây có tác dụng chất xúc tác đối  với lũ trẻ đang ở tuổi dậy thì– nghe nói ở Mỹ hằng năm có hơn 1 triệu  em gái mang thai; hiện tượng quan hệ tình dục trước hôn nhân trong nam  nữ thiếu niên đã trở thành vấn nạn của xã hội.</p>
<p>Đúng vào lúc tôi đang lo lắng về việc liệu cháu Vũ nhà tôi có thể bình  yên vượt qua thời kỳ rạo rực của tuổi thanh xuân hay không thì bỗng  nhiên có tin: Theo đề án của Sở Giáo dục thành phố New York, các trường  trung học công sẽ phát miễn phí bao cao su cho học sinh trung học phổ  thông!</p>
<p>Nhiều phụ huynh người gốc Hoa rất bất mãn với đề án này. Theo tôi nghĩ,  cách làm ấy chẳng khác gì sự ngầm ra hiệu hoặc dung túng cho lũ trẻ ăn  vụng trái cấm.</p>
<p>Tôi cuống cuồng đến ngay nơi con mình học, yêu cầu nhà trường đưa ra lời  giải thích biện pháp bậy bạ cung cấp bao cao su cho trẻ em.<br />
Một giáo viên tư vấn tâm lý phụ trách công tác học sinh tiếp tôi. Xem ra  bà giáo này rất hiểu nền văn hóa truyền thống của Trung Quốc, nói năng  có tình có lý đâu ra đấy: “Tôi đã tiếp xúc với rất nhiều phụ huynh học  sinh người gốc Hoa, nói chung họ cai quản dạy bảo con cái quá nghiêm  ngặt. Việc họ khăng khăng cấm đoán tình dục là không khôn ngoan và nguy  hiểm&#8221;.</p>
<p>Hình như phát hiện thấy tôi có chút ngạc nhiên nên bà giáo tiếp tục giải  thích: “Sau khi bước sang thời kỳ dậy thì, lượng hooc-môn trong cơ thể  lũ trẻ tiết ra tăng mạnh, chức năng tình dục phát triển nhanh, cộng thêm  vô số tác dụng kích thích tình dục từ bên ngoài, chúng sẽ càng mạnh mẽ  yêu cầu giải tỏa được hưng phấn tình dục và căng thẳng tình dục của  mình; nhưng lũ trẻ lại không có điều kiện sống như người lớn, do đó nhu  cầu tình dục của chúng bị ức chế, vì thế sinh ra tâm lý lo lắng bồn chồn  của thời kỳ dậy thì. Xin hỏi, ai có thể bảo đảm con cái mình sẽ không  vì một phút rung động nhất thời mà có hành động mất kiềm chế?”</p>
<p>Ngừng một lát, bà nói tiếp: “Chẳng phải người Trung Quốc các vị có câu  thành ngữ phòng bệnh hơn chữa bệnh đó sao? Nhà trường cung cấp bao cao  su cho các em học sinh chính là nhằm ngăn chặn hậu họa đấy, thưa bà. Bản  thân bao cao su không thể làm tăng hoạt động tình dục của học sinh song  lại có thể giảm bớt một cách hữu hiệu hiện tượng các em gái mang thai  và sự lây lan các bệnh tình dục. Xin bà thử nói xem, chả lẽ như thế lại  không tốt hay sao?”</p>
<p>Cuộc trao đổi ý kiến với giáo viên tư vấn tâm lý khiến tôi xúc động hồi  lâu, tôi không thể không thừa nhận việc nhà trường cung cấp bao cao su  thoạt xem có vẻ bậy bạ song thực ra lại tràn đầy tính người, thể hiện sự  quan tâm, yêu thương của xã hội đối với lớp con trẻ.</p>
<p>Ít lâu sau, một lần vào ngày nghỉ cuối tuần, tôi và cháu Vũ cùng xem  truyền hình. Bỗng dưng trên màn hình xuất hiện pha đặc tả cảnh hôn hít  và ân ái khá lâu.</p>
<p>Tôi bất giác chột dạ định chuyển sang kênh khác nhưng lúc ấy bộ điều  khiển từ xa lại đang ở trong tay cháu. Trước cảnh hoan lạc kéo dài của  đôi trai gái, tôi phát ngốt lên, đứng ngồi không yên. Liếc sang con trai  thì thấy ngược lại cháu vẫn ngồi ngay ngắn, mắt không rời khỏi màn  hình, chẳng hề có chút lúng túng nào sất. Nhìn bộ dạng cháu khoái chí  chăm chú dán mắt vào chiếc ti-vi, tôi nghĩ bụng: “Thằng nhóc này quá  chín muồi rồi đấy, xem những cảnh tình ái hot thế mà vẫn cứ điềm nhiên  như không&#8221;.</p>
<p>“Mẹ ơi, mẹ đừng nhìn con bằng ánh mắt như thế được không? Con trai mẹ  chẳng có ý nghĩ gì bậy bạ đâu ạ!” – bất ngờ thằng nhóc chọc tôi một câu.</p>
<p>Thấy con chủ động gợi chuyện, tôi vội nắm lấy cơ hội: “Vũ này, mẹ hỏi  con nhé, con đã có bạn gái chưa đấy?” Cháu thản nhiên đáp: “Có chứ ạ,  quan hệ giữa con và cô ấy còn trên cả mức bình thường nữa kia!”</p>
<p>Trống ngực tôi bất giác đập thình thịch. Thấy bộ dạng căng thẳng hồi hộp  của tôi, nó đắc ý liếc tôi một cái rồi nói với giọng bông đùa: “Xin mẹ  chớ có căng thẳng thế, con trêu mẹ tí thôi mà!”</p>
<p>Nói đoạn cháu đứng dậy tắt cái ti-vi rồi bất ngờ hỏi: “Mẹ ơi, mẹ xem con có sức hấp dẫn của một trang nam nhi không nào?”</p>
<p>Nhìn con mình đẹp trai ngời ngời, tôi cố ý chỉ cười không nói gì. Bỗng dưng cháu thốt ra một câu làm tôi vô cùng sững sờ:</p>
<p>“Con chờ bao giờ lên đại học xong xuôi thì sẽ kiếm một cô bạn thông minh  gợi cảm làm người yêu của mình. Chắc chắn cô gái ấy sẽ xuất hiện trong  đời con. Vì cô ấy, bây giờ con dốc sức lao vào việc học tập, không bận  tâm gì đến chuyện yêu đương. Xin bảo đảm với mẹ sau đây hai năm nữa con  nhất định sẽ thi đỗ vào một trường đại học hàng đầu của nước Mỹ!”</p>
<p>Bất giác tôi trợn tròn mắt, thì ra con trai mình đã chín chắn hơn mình  tưởng tượng rất nhiều. Trong bối cảnh nền văn hóa sex của nước Mỹ, trải  qua bài học vỡ lòng về giới tính và sự giáo dục giới tính ở tuổi dậy  thì, con trai tôi bây giờ đã đủ khả năng có thái độ thản nhiên như không  đối với vấn đề tình dục.</p>
<p>Sex trong lòng con tôi là một điều tự nhiên và tươi đẹp, không có chút  gì thần bí và xấu hổ. Trong xã hội phương Tây đầy rẫy những quyến rũ  tình ái nhục dục, con trai tôi lĩnh hội vấn đề sex bằng một trái tim  bình thường, dùng ý thức giới tính lành mạnh chín muồi để kiềm chế được  mọi nỗi rạo rực sinh lý ở tuổi dậy thì.</p>
<p>Sưu tầm</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.nmthuan.com/tan-man/me-hoa-kinh-ngac-voi-giao-duc-gioi-tinh-my.aspx/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Cho đi và&#8230;..nhận lại</title>
		<link>http://www.nmthuan.com/tan-man/cho-di-va-nhan-lai.aspx</link>
		<comments>http://www.nmthuan.com/tan-man/cho-di-va-nhan-lai.aspx#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 28 Apr 2011 10:15:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nmthuan</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tản mạn]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.nmthuan.com/?p=509</guid>
		<description><![CDATA[&#160; Đôi khi, bạn cảm thấy cuộc đời này thật bất công ! Bạn đã cho đi quá nhiều mà không nhận lại được bao nhiêu&#8230; Vấn đề thực ra rất đơn giản. Khi bạn cho đi là bạn đã nhận được nhiều hơn thế, đó là những niềm vui vô hình mà bạn không [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>
<div><img class="aligncenter" src="http://a2.sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-ash4/221664_184532074927836_100001131350632_449561_2752631_n.jpg" alt="" /></div>
</div>
<p>&nbsp;</p>
<p>Đôi khi, bạn cảm thấy cuộc đời này thật bất công ! Bạn đã cho đi quá nhiều mà không nhận lại được bao nhiêu&#8230;</p>
<p>Vấn  đề thực ra rất đơn giản. Khi bạn cho đi là bạn đã nhận được nhiều hơn  thế, đó là những niềm vui vô hình mà bạn không chạm vào được.<br />
<span id="more-509"></span> Bạn  thắc mắc rằng, tại sao khi người khác buồn thì bạn luôn ở bên cạnh, để  xoa dịu vết thương lòng cho họ, rồi đến khi họ tìm lại được niềm vui, họ  sẽ lại quên bạn.</p>
<p>Còn bạn, khi bạn buồn, ai sẽ là người lắng nghe và thấu hiểu nỗi lòng của bạn đây ?</p>
<p>Bạn  ạ ! Cuộc đời này là một vòng tròn. Thật ra không có sự bất công nào đối  với bạn ở đây hết, có chăng sự nhận lại từ người khác chỉ là đến sớm  hay muộn với bạn mà thôi, và cái quan trọng là bạn có mở rộng lòng mình  để nhận nó hay không !</p>
<p>Tất cả chúng ta sinh ra và tồn tại trên đời này đều mắc nợ nhau. Cho đi, nhận lại là hình thức luân phiên để trả nợ lẫn nhau.</p>
<p>Khi  bạn cho đi những điều tốt đẹp, thì bạn sẽ nhận được sự bình yên trong  tâm hồn. Bạn phải hiểu rằng, cho đi không có nghĩa là có sự toan tính ở  đây.</p>
<p>Bạn càng tính toán, thì bạn lại càng cảm thấy bị dồn  nén, vì bạn cho đi mà tâm bạn không tịnh. Khi ấy, bạn vừa phải cho mà  vừa không được nhận niềm vui vô hình từ chính bản thân cái cho đi của  bạn.</p>
<p>Tất cả mọi thứ chúng ta làm cho nhau đều có sự vay  trả. Đôi khi là sự vay trả hữu hình, mà đôi khi cũng là một sự vay trả  vô hình.</p>
<p>Mỗi người chúng ta quen biết nhau, yêu nhau, ghét  nhau, căm thù nhau&#8230; âu cũng là cái duyên. Có duyên mới biết, mới  quen, mới yêu, mới ghét !</p>
<p>Cái duyên ban đầu là do trời  định, nhưng để gắn bó lâu dài, muốn biến cái duyên ấy thành tình yêu  thương là do chúng ta quyết định, nhờ vào cái cho đi của mỗi người.</p>
<p>Nhưng  bạn nên nhớ, trong tình yêu không có sự trông mong được nhận lại, bởi  tình yêu luôn luôn là một thứ điều luật không công bằng của trái tim,  không có định nghĩa cũng chẳng có lý lẽ.</p>
<p>Có chăng một khi bạn nhận được hạnh phúc, không thì bạn chỉ nhận được sự chán chường, đau khổ !</p>
<p>Tất cả đều trong một vòng tròn luẩn quẩn.</p>
<p>Nhưng  dù biết đôi khi, cuộc sống không được như ý muốn của ta, bạn hãy cứ cho  đi ! Cho đi là bạn đã tự yêu thương lấy chính bản thân mình, là bạn đã  hòa vào dòng chảy của cuộc sống, của đời người.</p>
<p>Đời người  như dòng sông, như cuộc sống hòa tan với thời gian, luôn trôi đi nhưng  không ngừng đổi mới, mãi biến chuyển nhưng muôn đời vẫn thế.</p>
<p>Tất  cả dòng sông rồi sẽ đi về biển, từ biển bao la sẽ rót vào những dòng  sông mênh mông tràn đầy, mạch luân lưu không ngơi nghỉ – ấy là cuộc  sống.</p>
<p>Sẽ không bao giờ có cái chết, vì nơi tận cùng cũng là khởi thủy cho những mầm sống mới&#8230;</p>
<p><strong>VIETMAISAU</strong></p>
<p><strong> baihocthanhcong.com </strong></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.nmthuan.com/tan-man/cho-di-va-nhan-lai.aspx/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Nghe cha dạy con gái</title>
		<link>http://www.nmthuan.com/tan-man/nghe-cha-day-con-gai.aspx</link>
		<comments>http://www.nmthuan.com/tan-man/nghe-cha-day-con-gai.aspx#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 18 Apr 2011 04:07:57 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nmthuan</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tản mạn]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.nmthuan.com/?p=505</guid>
		<description><![CDATA[Một người không tốt với con, con không nên quá bận tâm. Trong cuộc sống của con, không ai phải có nghĩa vụ đối tốt với con trừ cha mẹ. Còn với những người tốt với con, con nên trân trọng và biết ơn điều đó. Nhưng con cũng cần phải có chút đề phòng [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Một người không tốt với con, con không nên quá bận tâm. Trong cuộc sống của con, không ai phải có nghĩa vụ đối tốt với con trừ cha mẹ. Còn với những người tốt với con, con nên trân trọng và biết ơn điều đó. Nhưng con cũng cần phải có chút đề phòng bởi mỗi người khi làm bất cứ việc gì đều có mục đích riêng. Hãy nhớ, họ tốt với con không đồng nghĩa với việc họ phải quý mến con.</p>
<p><img src="http://a6.sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc6/215505_212711478755212_108963072463387_843655_8210060_n.jpg" alt="" /><br />
<span id="more-505"></span>Không có ai là không thể thay thế, không có vật gì thuộc hoàn toàn sở hữu của con. Vì thế, nếu sau này người con yêu thương không còn ở bên, hay họ không còn là nơi con có thể đặt niềm tin, con cũng đừng bi lụy. Sinh mệnh con người thực sự ngắn ngủi, con đừng để mỗi ngày trôi đi vô ích. Người ta tham vọng sống lâu nhưng con chỉ cần sống hạnh phúc mỗi ngày. Hãy trân trong và yêu lấy cuộc sống hiện tại của con.</p>
<p>Trên đời này không có gì là nhất cả, tình yêu chỉ là cảm giác bất chợt đi qua cuộc đời con, nhưng nó sẽ theo thời gian và lòng người mà thay đổi. Nếu như người đó rời xa con, con hãy học cách chờ đợi. Hãy để thời gian rửa sạch vết thương, để tâm hồn con lắng lại rồi nỗi đau của con cũng sẽ dần biến mất. Con đừng mơ ước một tình yêu hoàn hảo, cũng đừng thổi phồng nỗi đau khi nó không còn.</p>
<p>Có những người thành đạt mà không cần trải qua nhiều trường lớp, nhưng điều đó không có nghĩa con thôi nỗ lực học tập. Kiến thức con học được chính là vũ khí con cần có, hãy nhớ người ta không thể làm gì nếu họ chỉ có tay không.</p>
<p>Con không nhất thiết phải chăm sóc cha nửa cuộc đời còn lại và cha cũng thế. Khi trưởng thành, con có thể tự mình bước đi, trách nhiệm của cha cũng đã kết thúc. Sau này dù con hạnh phúc hay buồn đau, con đều phải tự mình lựa chọn và có trách nhiệm với nó.</p>
<p>Con có thể bắt mình phải giữ chữ tín, nhưng không thể yêu cầu người khác làm thế với mình. Con có thể yêu cầu bản thân phải đối đãi tốt với người, nhưng con không thể kì vọng người ta sẽ làm ngược lại. Khi con tốt với họ, họ không có nghĩa vụ phải tốt lại với con. Hãy nhớ điều này nếu không con sẽ luôn gặp ưu phiền trong cuộc sống.</p>
<p>Cha đã mua vé số trong 26 năm thế nhưng chưa một lần trúng, điều đó nói lên rằngmuốn giàu có phải dựa vào nỗ lực làm việc của bản thân, trên đời này không có bữa ăn nào là miễn phí cả.</p>
<p>Chỉ những ai có duyên phận mới trở thành người thân của nhau,cho dù trong cuộc sống bận rộn con ít khi gặp mọi người, nhưng con hãy trân trọng từng khoảnh khắc khi còn bên họ, hãy dành cho họ thời gian để yêu thương con hơn, và hãy gọi điện cho mẹ con.</p>
<p>Sưu tầm</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.nmthuan.com/tan-man/nghe-cha-day-con-gai.aspx/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Bữa cơm tối ở nhà hàng Ly hôn!</title>
		<link>http://www.nmthuan.com/tan-man/bua-com-toi-o-nha-hang-ly-hon.aspx</link>
		<comments>http://www.nmthuan.com/tan-man/bua-com-toi-o-nha-hang-ly-hon.aspx#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 29 Dec 2010 03:25:39 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nmthuan</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tản mạn]]></category>
		<category><![CDATA[suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[Thư giãn]]></category>
		<category><![CDATA[vợ chồng]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.nmthuan.com/?p=487</guid>
		<description><![CDATA[Anh cưới chị được 10 năm. Giữa hai vợ chồng không còn xúc cảm và hứng thú. Anh ngày càng cảm thấy đối với vợ hầu như chỉ còn là trình tự và nghĩa vụ. Anh bắt đầu thấy ngán. Nhất là khi đơn vị vừa nhận về một người phụ nữ trẻ hết sức [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Anh cưới chị được 10 năm. Giữa hai vợ chồng không  còn xúc cảm và hứng thú. Anh ngày càng cảm thấy đối với vợ hầu như chỉ  còn là trình tự và nghĩa vụ. Anh bắt đầu thấy ngán.</p>
<p style="text-align: left;"><img class="aligncenter" src="http://dantri.vcmedia.vn/Uploaded/2010/12/28/8e6281210-vo-chong.jpg" alt="" /></p>
<p>Nhất là khi đơn vị  vừa nhận về một người phụ nữ trẻ hết sức sôi nổi và cuồng nhiệt bám lấy  anh. Anh chợt có cảm giác cô ta là mùa xuân thứ hai của anh. Sau nhiều  đêm suy nghĩ, anh quyết định ly dị vợ. Chị dường như đã trơ lỳ, bình  thản, đồng ý đòi hỏi của anh.</p>
<p><span id="more-487"></span>Thủ tục tiến hành rất  thuận lợi. Sau khi ra khỏi cửa, anh chị đã trở thành cá nhân độc lập và  tự do. Không hiểu sao, anh bỗng thấy trống trải vô cùng, anh nhìn chị  nói: “Trời tối rồi, hay là đi ăn cơm đã”.</p>
<p>Chị nhìn anh nói:  “Vâng. Em nghe nói gần đây vừa khai trương Nhà hàng Ly Hôn, chuyên phục  vụ bữa ăn cuối cùng cho các cặp vợ chồng ly dị. Chúng mình đến đấy đi?”</p>
<p>Anh gật đầu. Hai  người, một trước một sau lặng lẽ đi vào Nhà hàng Ly Hôn. Anh chị vừa yên  vị trong phòng VIP, cô phục vụ đã bước vào nói: “Anh chị dùng gì ạ?”</p>
<p>Anh nhìn chị nói: “Em gọi đi.” Chị lắc đầu: “Em ít khi ăn nhà hàng, không quen gọi món, anh gọi đi.”</p>
<p>“Xin lỗi, nhà hàng  chúng tôi quy định, bữa này do vợ gọi món hàng ngày người chồng thích ăn  nhất, và chồng gọi món người vợ thích ăn nhất. Đấy là món “Ký ức cuối  cùng.”</p>
<p>“Thôi được”, chị hất  món tóc xõa trước mặt ra sau, nói: “Gà luộc chấm gia vị nước chanh, đậu  phụ rán chấm nước mắm nguyên chất rắc hành thái nhỏ, chân giò luộc chấm  mắm tôm, rau cải thảo luộc.”</p>
<p>“Anh gọi gì ạ?” Cô  phục vụ nhìn anh. Anh sững người. Lấy nhau 10 năm, anh thật sự không  biết vợ anh thích ăn món gì. Anh há hốc mồm, ngồi thừ ra đấy.</p>
<p>“Những món này đủ rồi,  đều là món chúng tôi thích nhất.” Chị vội chữa thẹn cho anh. Cô phục vụ  cười: “Thực tình mà nói, đến nhà hàng chúng tôi ăn bữa cơm cuối cùng,  các anh các chị đều không thể nuốt trôi. Hay là anh chị đừng dùng món  “Ký ức cuối cùng” nữa, hãy dùng bữa tối nhà hàng đặc biệt làm cho vợ  chồng ly hôn: Đồ uống ướp lạnh. Những người đến đây, không có ai từ chối  sự lựa chọn này.” Anh chị gật đầu: “Được.”</p>
<p>Chốc lát, cô phục vụ  mang đến hai suất đồ uống ướp lạnh. Trong hai suất có một suất xanh lơ,  toàn đá đập vụn; một suất đỏ tươi, còn đang bốc khói. “Bữa tối này gọi  là “một nửa ngọn lửa, một nửa nước biển”. Mời anh chị thưởng thức.” Cô  phục vụ nói xong lui ra. Trong phòng ăn im lặng như tờ, anh chị ngồi đối  diện, nhưng không biết nói gì với nhau.</p>
<p>“Cộc cộc cộc!” Có  tiếng gõ cửa nhẹ nhàng. Cô phục vụ đi vào, tay bưng chiếc khay có một  bông hồng đỏ tươi, nói: “Anh còn nhớ cảnh tặng hoa cho chị đây không?  Bây giờ, khi mọi việc đã kết thúc, không còn là vợ chồng, nhưng là bạn.  Bạn bè gặp nhau vui vẻ rồi chia tay, anh tặng chị bông hồng cuối cùng  đi.”</p>
<p>Chị rùng mình, trước  mắt hiện ra cảnh anh tặng hoa chị 10 năm về trước. Hồi đó, anh chị vừa  đến thành phố xa lạ này, hai bàn tay trắng, bắt đầu xây tổ ấm từ số  không. Ban ngày, anh chị đi tìm việc làm, ban đêm chị ra hè phố bán quần  áo. Anh vào nhà hàng rửa bát. Nửa đêm mới về đến gian nhà thuê chưa đầy  10 mét vuông. Đời sống khổ cực, nhưng anh chị thấy vui, thấy hạnh phúc.</p>
<p>Tết Valentin đầu tiên ở  thành phố này, anh mua tặng chị bông hồng đầu tiên, nước mắt chị chảy  dài trên má vì sung sướng quá. 10 năm rồi, cuộc đời đã giàu lên, thế mà  anh chị lại chia tay nhau. Càng nghĩ, chị càng tủi, hai mắt ngấn lệ, xua  tay nói: “Thôi, thôi, khỏi cần.”</p>
<p>Anh cũng nhớ lại 10 năm qua. Và sực nhớ 5 năm nay, anh không mua hoa tặng chị. Anh vội vẫy tay, nói: “Không, phải tặng.”</p>
<p>Cô phục vụ cầm bông  hồng lên, “xoèn xoẹt” một cái, bẻ làm đôi, ném vào cốc của anh chị, mỗi  người một nửa. Bông hồng tức khắc hòa tan trong cốc.</p>
<p>“Đây là bông hồng nhà  hàng làm bằng gạo nếp, cũng là món ăn thứ ba gửi anh chị. Mời anh chị  thưởng thức. Còn cần gì nữa, anh chị cứ gọi tôi”. Nói xong, cô quay  người ra khỏi phòng.</p>
<p>“Em&#8230; anh&#8230;” Anh nắm  lấy tay chị, nói không nên lời. Chị rút mạnh bàn tay. Không rút nổi,  bèn để yên. Anh chị im lặng nhìn nhau, vẫn không nói nên lời.</p>
<p>“Phụt!” Đèn điện tắt ngấm, trong phòng tối om. Bên ngoài vang lên tiếng chuông báo động đổ dồn, có mùi cháy khét lẹt bay vào.</p>
<p>“Chuyện gì thế?” Anh chị vội đứng lên.</p>
<p>“Nhà hàng cháy rồi, mọi người ra ngoài mau, mau lên!” Bên ngoài có người kêu thét lên. “Anh!” Chị ép vào người anh, “em sợ!”</p>
<p>“Đừng sợ!” Anh ôm chặt lấy chị, “Em đừng sợ, có anh ở bên cạnh. Chúng mình chạy ra ngoài đi.”</p>
<p>Ngoài phòng, đèn điện  sáng trưng, mọi vật như cũ, không có chuyện gì xảy ra. Cô phục vụ nói:  “Xin lỗi anh chị, đây là món “Sự lựa chọn từ đáy lòng” của nhà hàng gửi  tới anh chị.”</p>
<p>Anh chị trở về phòng  ăn, ánh sáng chan hòa. Anh cầm tay chị nói: “Vừa nãy là sự lựa chọn từ  đáy lòng của chúng mình thật. Anh cảm thấy chúng mình không thể sống  thiếu nhau, ngày mai chúng mình đi đăng ký lại!”</p>
<p>Chị cắn môi: “Anh nói thật lòng đấy chứ?”</p>
<p>“Thật! Anh hiểu rồi.” Cô ơi, cho thanh toán.</p>
<p>Cô phục vụ đi vào, đưa  cho anh chị mỗi người một tấm phiếu màu hồng rất đẹp nói: “Đây là phiếu  thanh toán của anh chị, cũng là món quà của nhà hàng gửi tặng anh chị,  gọi là “Phiếu thanh toán vĩnh viễn”, mong anh chị cất giữ mãi mãi.”</p>
<p>Anh nhìn phiếu, mắt đỏ  hoe. “Anh làm sao thế?” Chị lo lắng hỏi. Anh đưa phiếu thanh toán của  mình cho chị, nói: “Anh có lỗi với em, mong em tha thứ.”</p>
<p>Chị cầm tấm phiếu đọc:  “Một gia đình ấm cúng, hai bàn tay làm lụng, ba canh ngồi chờ anh về,  bốn mùa dặn anh giữ gìn sức khỏe, năm tháng săn sóc anh chí tình, sáu  mươi mẹ già vui vẻ, bảy ngày trong tuần nuôi dạy con cái, tám phương giữ  gìn uy tín của anh, chín giờ thường xuống bếp làm món anh khoái khẩu,  mười năm hao tổn tuổi xuân. Vì ai&#8230; Đó là vợ anh”.</p>
<p>“Anh vất vả thật đấy.  Mấy năm qua em thờ ơ với anh quá.” Chị đưa phiếu thanh toán của mình cho  anh xem. Anh mở ra đọc: “Một mình gánh vác trách nhiệm, hai vai nặng  trĩu cơ đồ, ba canh cặm cụi bên bàn, tứ thời chạy ngược chạy xuôi, vinh  nhục biết chia sẻ cùng ai, bể dâu khắc sâu đuôi mắt, nghĩa vụ đối với  gia tộc, gập ghềnh chông gai con đường công danh, là người phàm tục làm  sao mười phân vẹn mười. Lúc nào cũng tận tình với vợ con&#8230; Đấy là chồng  em”.</p>
<p>Anh chị ôm chầm lấy nhau, oà lên khóc thành tiếng.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.nmthuan.com/tan-man/bua-com-toi-o-nha-hang-ly-hon.aspx/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Đứa trẻ trong vòng tay cha</title>
		<link>http://www.nmthuan.com/tan-man/dua-tre-trong-vong-tay-cha.aspx</link>
		<comments>http://www.nmthuan.com/tan-man/dua-tre-trong-vong-tay-cha.aspx#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 26 Nov 2010 09:36:12 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nmthuan</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tản mạn]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.nmthuan.com/?p=471</guid>
		<description><![CDATA[]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><object width="480" height="385"><param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/83z4P8TsFlU?fs=1&amp;hl=en_US"></param><param name="allowFullScreen" value="true"></param><param name="allowscriptaccess" value="always"></param><embed src="http://www.youtube.com/v/83z4P8TsFlU?fs=1&amp;hl=en_US" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"></embed></object></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.nmthuan.com/tan-man/dua-tre-trong-vong-tay-cha.aspx/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Cưới vì tình, yêu chồng vì… lương tháng?</title>
		<link>http://www.nmthuan.com/tan-man/cuoi-vi-tinh-yeu-chong-vi-luong-thang.aspx</link>
		<comments>http://www.nmthuan.com/tan-man/cuoi-vi-tinh-yeu-chong-vi-luong-thang.aspx#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 09 Nov 2010 02:26:28 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nmthuan</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tản mạn]]></category>
		<category><![CDATA[cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[suy ngẫm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.nmthuan.com/?p=468</guid>
		<description><![CDATA[Quá nhiều những cô gái đã phải đứng trước lựa chọn của đời mình khi lấy chồng: Lấy người mình yêu (nhưng nghèo) hay lấy người yêu mình (giàu hơn, yêu mình hơn)? Chân dài, giá của em bao nhiêu? &#8230; Giá của em là Tình Yêu! Thế giới này đói tình yêu hơn là [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: left;"><img class="aligncenter" src="http://xedapdoi.vn/xddms/upload/news/8/2051573456-love-rain.jpg" alt="" /><br />
Quá nhiều những cô gái đã phải đứng trước lựa chọn của đời mình khi lấy chồng: Lấy người mình yêu (nhưng nghèo) hay lấy người yêu mình (giàu hơn, yêu mình hơn)?</p>
<p>Chân dài, giá của em bao nhiêu?</p>
<p>&#8230; Giá của em là Tình Yêu!</p>
<p>Thế giới này đói tình yêu hơn là đói bánh mì, như mẹ Theresa từng nói. Dẫn chứng là Free Hugs đã lan tới tận hồ Hoàn Kiếm. Thế nhưng thực tế diễn ra tàn nhẫn hơn, cho dù có vẻ hơi kỳ quặc…</p>
<p><span id="more-468"></span>Một nàng tình nguyện viên của cơn sốt Ôm miễn phí ấy, hôm đó ôm hôn được ba mươi người đi đường lạ mặt, nhưng lại chỉ nhớ lần cuối bố mẹ chuyển khoản chứ không nhớ đã bao lâu chưa nắm tay người thân. Bởi giản đơn, nói đến gia đình, ta lại nghĩ đến bánh mì nhiều hơn.</p>
<p>Khi nàng lấy chồng, nàng cũng sẽ nghĩ đến bánh mì nhiều hơn. Nếu lương đối tác chỉ đủ mua khăn mặt và xi đánh giày, liệu nàng có đồng ý cưới chàng không?</p>
<p><strong>Cưới vì tình, yêu chồng vì… lương tháng?</strong></p>
<p>Quá nhiều những cô gái đã phải đứng trước lựa chọn của đời mình khi lấy chồng: Lấy người mình yêu (nhưng nghèo) hay lấy người yêu mình (giàu hơn, yêu mình hơn)? Chọn một túp lều tranh hai trái tim vàng, hay hai trái tim ở trong một túp lều bằng vàng? Đa số các bậc phụ huynh sẽ chọn chàng trai ở trong túp lều vàng. Dẫu sao, khóc trong xe Lexus vẫn hơn là cười trên xe đạp.</p>
<p>Lấy nhau rồi, hoa hồng không nuôi sống được cái dạ dày. Thử đặt một so sánh để tham khảo trong một nhóm nhỏ cư dân mạng trên Multiply, gia đình công chức có chồng đưa vợ tiền lương hai mươi triệu một tháng và chồng đưa vợ vỏn vẹn hai triệu một tháng, thì gia đình nào Hạnh Phúc hơn?</p>
<p>Hầu như mọi comment trả lời đều dành ưu thế cho người chồng đưa lương hai mươi triệu một tháng, với vô vàn lý do: Vật giá leo thang, tiền nuôi con, tiền để dành mua sắm, tiền ma chay cưới hỏi, nội ngoại… thì hai triệu một tháng không thể đủ.</p>
<p>Nhiều cô vợ trẻ đã kỹ lưỡng nói rõ thêm, tiền nhiều thì cuộc sống sẽ thoải mái dư dật hơn, vợ chồng bớt đi những khó khăn tài chính, rõ ràng phải hạnh phúc hơn. Trừ phi cô vợ ấy chẳng yêu chồng, hoặc quá giàu, giàu tới mức hai mươi triệu không đáng để cầm.</p>
<p>Một bà vợ hai con than, hình như hiếm ai tốt số chồng đưa hai mươi triệu để chợ búa hàng tháng, chúng ta hầu như thuộc phe… hai triệu, và bằng lòng với hai triệu ấy. Bởi bù thêm vào tiền là tình yêu, sự chăm sóc của chồng, sự chia sẻ gánh nặng cuộc sống.</p>
<p>Tôi phản hồi tiếp, nếu thay vào tình yêu và sự chăm sóc của ông xã, bằng một túi tiền nặng hơn, ví dụ chồng đi suốt ngày nhưng đưa lương năm mươi triệu hoặc một trăm triệu một tháng, các nàng nghĩ sao?</p>
<p>Các bà vợ lập tức gõ vào khung phản hồi bên dưới hai chữ OK. Họ đồng ý!</p>
<p>Với trăm triệu tiền lương hằng tháng đưa về cho vợ đó, ông chồng mặc nhiên được bận bịu ngoài đường, được quyền đi sớm về khuya, thậm chí đi đằng đẵng, được giao tế tiệc tùng, được miễn chủ nhật đưa vợ đi thăm họ hàng, ngày lễ về sớm, được quyền nhiều thời gian tự do hơn những ông chồng bình thường. Tóm lại, họ có quyền phó thác nghĩa vụ trong gia đình nhưng vẫn có được một gia đình êm ấm đầy đủ, con ngoan nhà sạch cơm ngon và vợ chiều chuộng.</p>
<p>Với một trăm triệu, ông chồng đã thỏa mãn được vô số nhu cầu của người vợ. Bởi ngày nay, gia đình bận rộn nên sinh ra người giúp việc, nhu cầu từ ẩm thực cho tới mua sắm tặng quà đều có thể dùng tiền để thuê người mang tới tận nơi, thậm chí người vợ có thể giao hết những gánh nặng của một gia đình truyền thống cho các dịch vụ, để rảnh rang mua sắm, làm đẹp, chăm sóc bản thân, nghỉ ngơi và làm những điều phụ nữ thích.<br />
Thế là, tiền đã thay chồng chăm sóc gia đình và chăm sóc vợ.</p>
<p><strong>Và ta được phép ở trọ trong nhà mình?</strong></p>
<p>Thực sự tôi cũng nghĩ vậy, nhưng tôi ngờ ngợ chúng ta đã nhầm lẫn ở đâu đó.</p>
<p>Hôn nhân bản chất là sự chia sẻ và nương tựa, khoảng tự do cá nhân càng rộng, mối ràng buộc càng lỏng, thì vợ chồng khác nào khách trọ trong nhà của nhau?</p>
<p>Thử một câu hỏi cắc cớ sau cùng, giả dụ tiền lương khổng lồ của chồng đã đưa về cho vợ, thì nếu chồng đi sớm về khuya, có bồ nhí ở bên ngoài, bao nhiêu phần trăm các bà vợ sẽ tha thứ, và có ai sẽ dọn đồ li hôn ngay?</p>
<p>Nhiều người né câu trả lời. Nhưng cũng có người nói, ngoại tình thì những ông lương hai triệu một tháng đi làm về đúng giờ cũng vẫn ngoại tình đó thôi. Vì thế, nếu đàn ông muốn ngoại tình thì vợ làm sao ngăn được?</p>
<p>Hoặc nói một cách khác, lấy một ông chồng ngoại tình nhưng hàng tháng đưa vợ một trăm triệu vẫn tốt gấp chán vạn lần những ông khác ngoại tình mà lương chỉ hai triệu. Miễn là ông ấy thật thà khai báo, không con riêng, không bỏ mặc vợ… chăn đơn gối chiếc lạnh lùng là được. Đàn ông “ăn bánh trả tiền” còn dễ chấp nhận hơn những ông đã nghèo lại còn năm thê bảy thiếp một đàn con cả riêng lẫn chung.</p>
<p>Tức là, có quyền ngoại tình, miễn đưa lương nhiều, thỉnh thoảng “bổ sung” thêm sex, thì vẫn được vợ yêu?</p>
<p>Chúng ta đã quá thiên vị cơn đói của dạ dày mà quên những cơn đói của trái tim!</p>
<p>Tôi nghĩ trách nhiệm của một người đàn ông trong gia đình khó định lượng được bằng hai triệu hay một trăm triệu, với đàn ông, đó chỉ đơn thuần là đưa một khoản tiền lương cho vợ, không khác gì nhau.</p>
<p>Trong khi phụ nữ chúng ta đã quan trọng hóa tiền bạc, đã mặc nhiên cho rằng ông chồng càng đưa nhiều tiền chứng tỏ càng có nhiều trách nhiệm với gia đình. Và vì thế, mặc nhiên chấp nhận một ông chồng trọ trong nhà mình. Chỉ cần ông ấy mất mười lăm phút trên giường, ông ấy sẽ có một đứa con xinh đẹp ngoan ngoãn cả đời, chỉ cần ông ấy chìa ví ra, ông ấy sẽ có một gia đình tử tế.</p>
<p>Tôi nghĩ, một bà vợ cầm một trăm triệu thì sẽ bớt đòi hỏi trách nhiệm chăm sóc gia đình của ông chồng, thế thì nào khác gì gái làm tiền? Giao dịch trao đổi của chúng ta về bản chất là như nhau. Chúng ta khác nhau chỉ ở chỗ, gái làm tiền nhận tiền cho mỗi lần thân mật xác thịt, còn bà vợ nhận “trọn gói” cả tháng mà thôi.</p>
<p>Tôi chọn tình yêu, vì tôi đã có bánh mì</p>
<p>Câu nói trọn vẹn của mẹ Theresa như sau: “Thế giới này đói tình yêu và Lòng Tự Trọng hơn bánh mì!”. Lòng Tự Trọng đến từ đâu? Chắc chắn nếu ta không tôn trọng bản thân ta, khó có đức lang quân nào mang lòng tự trọng đến tặng ta được.</p>
<p>Và nếu tự tôn, ta sẽ hiểu giữa chồng và vợ có những thứ không thể nào mua được bằng tiền. Cho dù bằng hai triệu hay một trăm triệu. Tôi tin, chỉ những bà vợ đói nghèo mới đánh đổi thời gian vợ chồng và trách nhiệm gia đình lấy tiền, họ bị đói nghèo vật chất và có lẽ đói nghèo cả trong sâu thẳm tình cảm.</p>
<p>Tôi nghĩ rằng, những phụ nữ ấy từ trong sâu thẳm đã không tự tôn trọng chính giá trị của mình, hoặc đặt giá nó với một số tiền cụ thể. Vậy cho dù có được bánh mì, tình yêu ấy có phải là tình yêu không, và lòng tự trọng của họ có thật không? Tiền có thể mua được tiện nghi và niềm vui hữu hạn, nhưng không thể mua được những gì thuộc về giá trị con người hay những thứ mà mãi mãi không đổi thay, như lòng chung thủy, sự trân trọng nhau.</p>
<p>Thậm chí, nói một cách sòng phẳng, ông chồng có thể sẽ hài lòng khi đưa một trăm triệu cho bà vợ hai lăm ba mươi tuổi, nhưng chắc chắn sẽ không vui khi đưa số tiền ấy cho một bà già năm mươi tuổi nhăn nheo. Bạn có nghĩ rằng, giá trị của bạn nếu đánh đồng với tiền lương của chồng, thì chính bạn cũng sẽ có ngày trượt giá?</p>
<p>Cuộc khảo sát trên mạng của tôi nhanh chóng đi vào bế tắc, bởi không nhiều người mặn mà với những câu hỏi cắc cớ khó hiểu nữa. Nhưng có một công dân mạng – tôi đoán là đàn ông – đã hỏi ngược lại tôi rằng:</p>
<p>Vậy, với chị thì cái giá của chị là bao nhiêu?<br />
Tôi nói, giá của tôi là Tình Yêu. Trước hôn nhân, tôi đã chọn hoa hồng và tình yêu. Bởi tôi đã luôn tự kiếm được bánh mì cho mình rồi!</p>
<p>Theo Lửa ấm</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.nmthuan.com/tan-man/cuoi-vi-tinh-yeu-chong-vi-luong-thang.aspx/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>2</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Vợ &#8211; Người tình &#8211; Hồng nhan tri kỷ</title>
		<link>http://www.nmthuan.com/tan-man/vo-nguoi-tinh-hong-nhan-tri-ky.aspx</link>
		<comments>http://www.nmthuan.com/tan-man/vo-nguoi-tinh-hong-nhan-tri-ky.aspx#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 05 Nov 2010 04:48:20 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nmthuan</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tản mạn]]></category>
		<category><![CDATA[suy ngẫm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.nmthuan.com/?p=463</guid>
		<description><![CDATA[Thế nào là vợ? Vợ là người con gái mà bạn tình nguyện giao cả gia tài cho cô ấy cất giữ. Thế nào là người tình? Người tình là người con gái mà bạn hẹn hò vụng trộm với cô ấy và sợ vợ phát hiện. Thế nào là hồng nhan tri kỷ? Hồng [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: center;"><img class="aligncenter" src="http://files.myopera.com/RurouniFantasy/blog/wallcoo.com_korea_illustration_1142500_top.jpg" alt="" width="456" height="342" /></p>
<p>Thế nào là vợ? Vợ là người con gái mà bạn tình nguyện giao cả gia tài cho cô ấy cất giữ.</p>
<p>Thế nào là người tình? Người tình là người con gái mà bạn hẹn hò vụng trộm với cô ấy và sợ vợ phát hiện.</p>
<p>Thế nào là hồng nhan tri kỷ? Hồng nhan tri kỷ là người con gái mà bạn có thể nói với cô ấy tất cả mọi bí mật kể cả điều mà bạn không thể nói được với vợ hay người tình.</p>
<p><span id="more-463"></span>Vợ là một sự ràng buộc, ràng buộc bạn không thể tùy tiện cặp bồ với một người con gái khác; người tình là một sự bù đắp, bù đắp cho bạn những tình cảm mãnh liệt mà ở người vợ còn thiếu hoặc bạn không tìm được ở người vợ ；hồng nhan tri kỷ là sự chỉ rõ, chỉ rõ sự mê say trong trái tim bạn.</p>
<p>Vợ sống cùng bạn từng ngày,người tình tiêu tiền cùng bạn, hồng nhan tri kỷ nói chuyện cùng bạn.</p>
<p>Vợ không thể thay thế người tình, vì vợ không điều khiển được tình cảm như người tình; người tình không thể thay thế vợ, vì người tình không có được tình thân như vợ; vợ và người tình đều không thay thế được hồng nhan tri kỷ, vì đó nhu cầu của tâm linh.</p>
<p>Vợ là người con gái không hề có chút quan hệ máu mủ nào với bạn nhưng lại bồn chồn mong nhớ mỗi khi màn đêm đã xuống mà bạn chưa về nhà; người tình là người con gái không hề có chút quan hệ gia đình với bạn nhưng lại làm cho bạn thỏa mãn mùi vị ái tình của đấng nam giới; hồng nhan tri kỷ là người con gái chẳng có quan hệ gì với bạn cả nhưng lại có thể chia sẻ với bạn những vui buồn phiền muộn，Vợ là một ngôi nhà, là một bến cảng mang cho trái tim nông nổi của bạn sự vỗ về an ủi; người tình là gánh nặng của ngôi nhà, chẳng qua chưa đến nỗi vạn bất đắc kỷ, bạn không muốn vứt bỏ；hồng nhan tri kỷ là vật tô điểm cho ngôi nhà,không có cô ấy bạn không thấy cô đơn, nhưng bạn sẽ cảm thấy cuộc sống chẳng có ý nghĩa gì.</p>
<p>Sự quan tâm của người vợ như một ly nước lọc, có lúc trở thành sự lảm nhảm,chỉ khi bị ốm mới trở thành sự ôn hòa；sự quan tâm của người tình như cốc nước lọc đó bỏ thêm chút đường,dần dần qua một đêm rồi mà vẫn chưa thỏa mãn；sự quan tâm của hồng nhan tri kỷ giống như cốc cafe khi bạn đang làm viêc lúc nửa đêm, càng uống càng tỉnh.</p>
<p>Khi vợ có bầu thì sẽ hỏi bạn muốn có con gái hay con trai một cách rất tình cảm; khi người tình có bầu với bạn thì sẽ khóc và hỏi bạn phải làm sao bây giờ? đối với hồng nhan tri kỷ, bạn sẽ kể cho cô ấy nghe chuyên người tình của bạn có bầu và sẽ hỏi cô ấy bạn nên làm thế nào. Ngay đối với người vợ, chỉ sau khi bị cô ấy phát hiện bạn mới nói rằng &#8220;Thật ra, anh đã muốn nói với em sớm hơn&#8221; sau đó cố gắng hết sức để giải thích, và giả bộ rất đáng thương.</p>
<p>Khi vợ về nhà mẹ đẻ một tuần không quay lại bạn cũng không thấy nhớ; khi người tình mới 3 ngày không gặp bạn liền gọi điện cho cô ấy: Em đi đâu đó? Tối nay chúng mình đến nơi cũ uống cafe được không? Khi trong lòng cảm thấy buồn khổ, bạn chỉ muốn tìm hồng nhan tri kỷ để trò chuyện, nói với cô ấy chuyện vận mệnh của bạn giữa vợ và người tình, thực tế không thể chịu đựng được nữa.</p>
<p>Cái mà làm đàn ông không chịu nổi đó là sự lảm nhảm của người vợ, nước mắt của người tình và sự hiểu lầm của hồng nhan tri kỷ.</p>
<p>Sự lảm nhảm của người vợ làm đàn ông thấy đã rối cả lòng lại càng thêm rối hơn, nước mắt của người tình làm cho trái tim của đàn ông mềm yếu hơn, sự hiểu lầm của hồng nhan tri kỷ làm cho đàn ông thấy bị tổn thương, hụt hẫng.Người vợ tốt nhất là người mà đàn ông có thể tìm thấy ở cô ấy người tình và hồng nhan tri kỷ, chỉ là cảm giác thôi mà đàn ông khó có thể tìm thấy. Người tình tốt nhất là người mà khi mối quan hệ của bạn và cô ấy bị vợ bạn phát hiện, cô ấy sẽ chủ động rút lui mà không có một yêu cầu gì hết, nhưng khó mà tìm được điểm này của người tình. Hồng nhan tri kỷ tốt nhất là người đến một ngày nào đó sẽ trở thành người tình, thậm chí thành vợ của bạn, chỉ là cái suy nghĩ này chẳng có chút hiện thực gì cả.Nếu như có thể, đàn ông rất muốn biến hồng nhan tri kỷ thành người tình, nếu có thể nữa thì sẽ muốn cô ấy thành người vợ. Nhưng nếu hồng nhan tri kỷ trở thành vợ rồi thì sẽ không còn là tri kỷ nữa, bởi vì rất ít đàn ông muốn biến vợ thành tri kỷ. Trái tim đàn ông có rất nhiều bí mật không thể tuỳ tiện nói cho vợ nghe, không thế thì làm sao gọi là đàn ông nữa.</p>
<p>Lấy vợ là vì sợ người khác nói ra nói vào, tìm một người tình là vì muốn thêm chút gia vị vào để điều chỉnh cái cuộc sống tẻ nhạt, muốn có hồng nhan tri kỷ vì muốn tưới cho tâm hồn trống rỗng của họ một chút canh。</p>
<p>Đàn ông cả đời đi tìm không phải là vợ, cũng không phải là người tình mà là hồng nhan tri kỷ.</p>
<h3><em>Copied from Mr. An Ngoc Hoang</em></h3>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.nmthuan.com/tan-man/vo-nguoi-tinh-hong-nhan-tri-ky.aspx/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Nghĩ</title>
		<link>http://www.nmthuan.com/tan-man/nghi.aspx</link>
		<comments>http://www.nmthuan.com/tan-man/nghi.aspx#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 07 Oct 2010 10:50:54 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nmthuan</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tản mạn]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.nmthuan.com/?p=454</guid>
		<description><![CDATA[Đây là chuyện có thật đã và đang diễn ra từ lâu trong đời sống vợ chồng của anh bạn tôi. Nghe anh kể, tôi giật mình. Nghĩ&#8230; Anh và tôi sao mà nghĩ giống nhau thế? Vì vậy, tôi đặt tên cho nhân vật chính của bài viết nhỏ này là: Chàng. Từ chỗ [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Đây là chuyện có thật đã và đang diễn ra từ lâu trong đời sống vợ chồng của anh bạn tôi. Nghe anh kể, tôi giật mình. Nghĩ&#8230;</p>
<p>Anh và tôi sao mà nghĩ giống nhau thế? Vì vậy, tôi đặt tên cho nhân vật chính của bài viết nhỏ này là: Chàng.</p>
<p>Từ chỗ cảm mến rồi yêu. Yêu nàng đắm đuối. Ở nàng như thế nào, thực tình chàng không nghĩ tới. Chỉ tha thiết yêu. Yêu thật lòng. Nàng đã đáp lại tình cảm ấy và hai người nên vợ nên chồng.</p>
<p style="text-align: center;"><img class="aligncenter" src="http://dantri.vcmedia.vn/Uploaded/2010/10/07/071010%20nghi.jpg" alt="" /></p>
<p><span id="more-454"></span>Sau cưới, vì chưa có nơi ở riêng, hai người chỉ về với nhau vào ngày nghỉ, tối thứ bảy tại buồng hạnh phúc &#8211; nhà khách của cơ quan chàng hoặc bên nhà nàng. Có lẽ vì thế nên dù là vợ chồng mới cưới, nàng tỏ ý khó chịu, không mặn mà khi gặp nhau. Chàng nghĩ: Chắc tại nàng chưa học xong, chưa có nơi ở riêng.</p>
<p>Tới ngày nàng ra nhận công tác, chàng chuyển cơ quan và đã có buồng riêng tại khu tập thể, chàng xin cho vợ về cùng nơi làm việc. Song chuyện chăn gối cứ ơ hờ, nhàn nhạt thế nào ấy. Chàng gặng hỏi, nàng gắt: “Không biết!” Chàng nghĩ: Hẳn nàng chưa quen.</p>
<p>Nhưng lấy nhau đã hơn một năm rồi. Rồi nàng có thai. Chàng chăm sóc vợ, nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, “chuyện ấy” thưa dần và ngừng ở tháng thứ 6 cho đến “ba tháng 10 ngày mới hết tuần trai gái đẻ”.</p>
<p>Chàng giặt giũ tã lót, tự tay nấu cơm, mua thức ăn lành cùng hoa chuối, móng giò lợn, nấu cho vợ ăn để có sữa thơm cho con bú. Mùa rét, đun nước sôi để ấm cho vợ, con tắm.</p>
<p>Gia đình hai bên ở xa, không có ai đến giúp đỡ được. Tới thời gian này, chàng bỗng nhận ra: Nàng rất ít cười với chồng, hơi một tí là gắt. Mà, nụ cười của nàng cùng mái tóc dài óng ả của nàng chính là tâm điểm khiến chàng yêu lăn lóc.</p>
<p>Chỉ cần nàng cười với mình, thì có bảo nhảy vào lửa, chàng cũng nhảy. Tiếc rằng những nụ cười như thế ngày một ít đi.</p>
<p>Lời nói chỏng lỏn và gắt gỏng tăng lên. Sao thế nhỉ? Dần dà, chàng lại nhận ra một nét nữa: Ở nhà nàng ăn mặc rất xộc xệch. Khi ra khỏi nhà một mình, dù là đi chợ, cũng chải chuốt rất kỹ. Nếu đi cùng chồng, nàng không ngắm vuốt gì.</p>
<p>Nhiều lần chàng bắt gặp vợ mình đon đả tươi cười với những người láng giềng, cả với người không quen, là đàn ông. Chàng không có ý nghĩ ghen, nhưng lấy làm lạ.</p>
<p>Chiều vợ như thế, một cái cười cũng không được nhận. Thì ra nàng làm đỏm là để cho người khác thôi. Một nỗi buồn vẩn vơ xâm chiếm lòng chàng.</p>
<p>Hơn một lần trên đường về nhà, chàng không vội, nếu có ai rủ đi đâu, chàng gật đầu ngay. Về nhà ấy à, để nghe tiếng gắt và ngắm gương mặt khó, mệt thêm. Thà ngồi ở quán nước, quán bia còn nhận được lời mời chào đon đả.</p>
<p>Chàng đã chọn cho mình một quán bia mà cô chủ hàng khi nào cũng tươi cười, vồn vã với khách hàng. Lạ sao, quán bia nào dù chàng ghé vào lần đầu cũng có người &#8211; cả khách hàng nữa, tươi cười với chàng. Mà nghĩ vẩn vơ: Hay là cái “số” mình phải ra đường mới có được&#8230; nụ cười.</p>
<p>Thời gian trôi đi, năm tháng qua đi, một lần thẩn thơ mỗi mình nơi xa lạ, buồn tênh, chợt thấy có đôi nam nữ đứng tuổi ngồi kề bên nhau dưới gốc cây, chàng buốt ruột thở dài: Mình và vợ mình chưa một lần nào có được phút giây tâm đắc với nhau về một chuyện gì đó. Bởi mưu sinh cơm, áo, gạo, tiền? Bởi gì nữa? Danh vọng? Hay là tại&#8230; tình yêu?</p>
<p>Chàng nhớ lại những người phụ nữ là bạn, đã quen biết. Không có ai là người yêu nữa của chàng. Những gì đó ràng buộc và những gì không thể lay động con tim lên đường đi tìm tình yêu mới được nữa. Tuổi già ngay kia&#8230;</p>
<p>Theo TGPN</p>
<p>Suy ngẫm: &#8230;. mình đã viết rồi lại xóa, thôi thì cái gì cần giữ trong lòng thì nên giữ <img src='http://www.nmthuan.com/wp-content/plugins/smilies-themer/SmileysMT/3.gif' alt=':)' class='wp-smiley' /> </p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.nmthuan.com/tan-man/nghi.aspx/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Sinh ra là đàn ông&#8230;</title>
		<link>http://www.nmthuan.com/tan-man/sinh-ra-la-dan-ong.aspx</link>
		<comments>http://www.nmthuan.com/tan-man/sinh-ra-la-dan-ong.aspx#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 07 Oct 2010 07:49:28 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nmthuan</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tản mạn]]></category>
		<category><![CDATA[suy ngẫm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.nmthuan.com/?p=451</guid>
		<description><![CDATA[Vô tình đọc được, thấy hay hay nên chia sẻ mọi người cùng đọc và suy ngẫm Hôm nay, tình cờ nghe lại bài &#8216;Khi người đàn ông khóc&#8217;, bất giác lòng em thấy chông chênh. Ừ cũng có gì lạ đâu khi một đàn ông khóc. Em từng chứng kiến thằng bạn thân khóc [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Vô tình đọc được, thấy hay hay nên chia sẻ mọi người cùng đọc và suy ngẫm <img src='http://www.nmthuan.com/wp-content/plugins/smilies-themer/SmileysMT/3.gif' alt=':)' class='wp-smiley' /> </p>
<p>Hôm nay, tình cờ nghe lại bài &#8216;Khi người đàn ông khóc&#8217;, bất giác lòng em thấy chông chênh.</p>
<p style="text-align: center;"><img class="aligncenter" src="http://4.bp.blogspot.com/_pte2XO66Nwg/Rn5lKGfDMSI/AAAAAAAAAxI/3iBTZ9GRRWc/s400/funny_baby_biker.jpg" alt="" /></p>
<p><span id="more-451"></span>Ừ cũng có gì lạ đâu khi một đàn ông khóc. Em từng chứng kiến thằng bạn thân khóc vì suy sụp tinh thần, chứng kiến người yêu khóc vì một người con gái khác. Em từng nghe ai đó bảo &#8220;nước mắt của người đàn ông chỉ rơi khi vượt quá giới hạn chịu đựng&#8221;. Dù em không phải là đàn ông để chứng minh câu nói ấy, nhưng em nghĩ câu ấy đúng, dù chỉ một phần.</p>
<p>Bởi là đàn ông&#8230; anh là hiện thân của sự mạnh mẽ, kiên cường và dũng cảm. Anh sẽ là trụ cột của gia đình, chăm sóc và lo lắng cho đám em nhỏ. Anh sẽ nhường cho em gái cây kem, sẵn sàng đuổi theo chú kẹo kéo để mua cho em gái nhỏ. Anh là anh, là chị, là người bạn mà em luôn tin tưởng. Anh sẽ chăm sóc bố mẹ suốt cuộc đời này vì anh biết, bố mẹ là duy nhất và mãi mãi.</p>
<p style="text-align: center;"><img class="aligncenter" src="http://ngoisao.net/News/Choi-blog/2010/10/3B9D1A42/42-23910463.jpg" alt="" /></p>
<p>Bởi là đàn ông, anh sẽ đổ mồ hôi nhễ nhại giữa trời trưa nắng để sửa chiếc xe đạp bị hư của đứa bạn. Anh sẽ không sợ bẩn quần áo và lội xuống ven mương chỉ để lượm trái banh bị rơi xuống nước. Và anh sẽ cười thật tươi vì đem lại niềm vui cho mọi người.</p>
<p>Bởi là đàn ông, nên anh sẽ dọn dẹp bàn ghế khi buổi chào cờ kết thúc. Mong anh hiểu rằng, bạn nữ mặc áo dài mà lại xếp ghế thì nhìn chẳng đẹp chút nào. Mong anh sẽ thấy xấu hổ khi nhìn cảnh đó và anh sẽ lại giúp bạn nữ ấy một tay. Rồi anh sẽ nhận thấy ánh mắt cảm kích và tôn trọng người ấy dành cho anh.</p>
<p>Và bởi là đàn ông thì anh có nghĩa vụ với non sông, đất nước, mà trước nhất là đối với bản thân mình. Anh cũng sẽ khóc những lúc thấy thật tồi tệ. Nhưng nhớ nhé anh, khóc thật nhiều nhưng đừng để ai thấy. Biết sao không, vì công bằng mà nói, người ta sẽ bảo rằng đàn ông khóc yếu đuối nhưng họ không hề nghĩ rằng, làm người thì ai chẳng có lúc mềm yếu. Anh sẽ tự xây tổ ấm của mình dựa vào những đồng tiền anh làm nên. Đó là mồ hôi, là công sức, là sự biết trân trọng chính mình và anh sẽ không nhờ vả vào bố mẹ để phục vụ bản thân.</p>
<p>Làm đàn ông&#8230; không phải đàn ông nào cũng là người tốt. Ngón tay còn có ngón ngắn, ngón dài thì đàn ông cũng có người thế này thế nọ.</p>
<p>Sẽ không phải là đàn ông khi anh tự cho mình cái quyền xem thường người khác bởi tư tưởng &#8220;trọng nam khinh nữ&#8221;. Vì xã hội là bình đẳng và ai cũng có quyền lợi như nhau. Bởi anh làm được, thì em cũng làm được, vì em và anh đều là con người.</p>
<p>Không phải là đàn ông khi anh sẽ ngồi chễm chệ mà xem tivi trong lúc mẹ đang lui cui dưới bếp. Anh sẽ chẳng động tay vào việc gì trong nhà bởi anh xem đó là nghĩa vụ thường nhật của đàn bà. Anh để mặc bố loay hoay sửa bóng đèn điện trong khi anh thản nhiên đọc báo. Anh đâu biết, sự vô tâm, hờ hững và lười nhác với chính gia đình mình sẽ làm anh xấu đi trong mắt rất nhiều người. Ngay cả những người thân nhất của anh cũng lắc đầu ngao ngán thì hãy nghĩ xem, anh sẽ làm được gì trong xã hội này.</p>
<p>Không phải là đàn ông khi anh đi chơi thỏa thích với bạn bè mà không kể giờ giấc. Hút thuốc, cờ bạc, chơi bời, và anh xem đó như là những thứ đàn ông &#8220;cần phải biết&#8221;. Bởi đó là sành điệu, là hiểu đời, bởi không biết thì tụi bạn sẽ chê ngốc nghếch và dở hơi, cũng bởi bản tính tự ái sẵn có của đàn ông mà anh sẵn sàng chứng minh điều ngược lại. Mong anh hiểu, điều ngốc nghếch nhất là sự tự tin quá mức vào bản thân mà không lường trước được hậu quả. Lúc ấy anh sẽ hiểu, thật ra anh ngốc như thế nào.</p>
<p>Anh biết không, em vừa xem một bộ phim, và có lời thoại làm em không thể nào quên được: &#8220;Sinh ra là đàn ông, nhưng không phải ai cũng là chính nhân quân tử.<br />
&#8230; Bởi vì lùi bước là bất công&#8230;<br />
&#8230; Bởi vì trốn chạy là xấu hổ&#8230;<br />
&#8230; Bởi vì đánh mất bản thân là điều đáng tiếc&#8230;<br />
&#8230; Bởi vì đã tích lũy kinh nghiệm hết lần này đến lần khác mà vẫn không khắc phục thì thật đáng buồn&#8230;<br />
Và chỉ khi anh đối mặt, vượt qua nhược điểm của bản thân mình, khi ấy, anh sẽ là một người đàn ông thực thụ&#8221;.</p>
<p>Bản lĩnh của một người đàn ông không nằm ở việc anh có bao nhiêu tiền, anh sành điệu đến đâu. Bản lĩnh của một người đàn ông thể hiện ở cái cách anh vượt qua khó khăn mà bản thân gặp phải. Không phải là sự nản chí cùng với rượu chè be bét mà là sự lạc quan biết tự mình đứng dậy.</p>
<p>Sinh ra là đàn ông, em mong anh sẽ luôn giữ cho riêng mình những nụ cười, sự tự tin và mạnh mẽ. Rằng anh cũng có lúc thấy buồn và kiệt sức mà không biết tâm sự cùng ai. Mong anh hãy nhớ, bên cạnh anh luôn có bạn bè và gia đình. Hoặc ít ra, tâm sự với một người xa lạ đôi lúc lại làm anh thấy nhẹ lòng.</p>
<p>Rằng đàn ông thì sẽ tạo dựng hạnh phúc cho người mình yêu, mong anh sẽ là chỗ dựa vững chắc cho cô gái mà anh yêu. Mong anh, một người đàn ông, sẽ cảm thấy hạnh phúc trong cuộc sống có nhiều lo toan và phiền muộn. Bởi hạnh phúc là do chính anh xây đắp và giữ gìn, phải không?<br />
Sinh ra là đàn ông&#8230; anh sẽ biết mình nên làm những gì mà một người đàn ông nên làm.</p>
<p>P.S.: Em sinh ra làm kiếp đàn bà, nên hôm nay em nghĩ và viết về người đàn ông dựa theo quan điểm của riêng em. Mọi sự so sánh đều khập khiễng, và mong đàn ông xem đây là những lời tâm sự chân thành của một người người em hay đơn giản chỉ là một người bạn.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.nmthuan.com/tan-man/sinh-ra-la-dan-ong.aspx/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>

