<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>It's blog &#187; Tản mạn</title>
	<atom:link href="http://www.nmthuan.com/category/tan-man/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://www.nmthuan.com</link>
	<description></description>
	<lastBuildDate>Thu, 09 Sep 2010 04:29:25 +0000</lastBuildDate>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.org/?v=3.0.1</generator>
		<item>
		<title>Chúng ta sống gối lên đời nhau</title>
		<link>http://www.nmthuan.com/tan-man/chung-ta-song-goi-len-doi-nhau.aspx</link>
		<comments>http://www.nmthuan.com/tan-man/chung-ta-song-goi-len-doi-nhau.aspx#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 09 Sep 2010 04:26:54 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nmthuan</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tản mạn]]></category>
		<category><![CDATA[suy ngẫm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.nmthuan.com/?p=445</guid>
		<description><![CDATA[Tôi ra nước ngoài chưa nhiều. Mọi hiểu biết của tôi về lối sống phương Tây hầu hết thông qua sách báo, phim ảnh. Từ phim ảnh tôi thấy quan hệ giữa các thế hệ trong gia đình phương Tây, nhất là quan hệ mẹ chồng con dâu hoặc con rể mẹ vợ thật đơn [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><img class="alignleft" src="http://t0.gstatic.com/images?q=tbn:DxDY6QRLXV-P7M:http://teen.tuoitre.com.vn/ImageView.aspx?ThumbnailID=401869&amp;t=1" alt="" width="217" height="153" /></p>
<p>Tôi ra nước ngoài chưa nhiều. Mọi hiểu biết của tôi về lối sống phương Tây hầu hết thông qua sách báo, phim ảnh.</p>
<p>Từ phim ảnh tôi thấy quan hệ giữa các thế hệ trong gia đình phương Tây, nhất là quan hệ mẹ chồng con dâu hoặc con rể mẹ vợ thật đơn giản và nhẹ nhõm. Quan hệ ấy gắn bó mà độc lập, giản dị mà vẫn trang trọng…</p>
<p><span id="more-445"></span><strong>Mỗi cây mỗi hoa – hoa ở Tây</strong></p>
<p>Tôi thấy họ chăm sóc con cái hết sức chu đáo từ lúc trẻ 0 tuổi cho tới khi trẻ được 18 tuổi. Sau 18, thành niên, một số thanh niên đã có thể ra ở riêng, tự kiếm tiền góp phần nuôi sống bản thân. Vì sớm tự lập nên thanh niên luôn tự chủ trong mọi quyết định các vấn đề cá nhân như học hành, việc làm, hôn nhân cho tới tôn giáo, chính kiến…Đương nhiên, mọi lựa chọn và quyết định của họ được tôn trọng. Tôi cảm thấy trong xã hội của họ, mỗi cá nhân được khuyến khích trưởng thành sớm, như một cái hạt, càng rời xa gốc cây mẹ càng mạnh mẽ, sẽ sớm chịu nhiều giông bão nhưng chắc chắn sẽ mau nhận nhiều nắng gió và khí trời hơn dưới bóng râm của mẹ.</p>
<p>Trong phim Proposal, anh chàng công tử 22 tuổi đưa cô bạn gái 40 tuổi về ra mắt gia đình, ông cha bà mẹ của chàng trai (tư bản gộc giàu nhất nhì thành phố) gật đầu cái rụp chào cô, không thắc mắc, không dò hỏi con ai, làm nghề gì, biết nấu nướng không, sao mà già thế, vân vân và vân vân…Đêm đó, lần đầu tiên ra mắt họ nhà trai, cô gái được ngủ chung phòng với người yêu, … Vì sao? Vì họ tin vào cái chàng trai đã thành niên kia. Tin vào lựa chọn của anh ta, tin rằng hạnh phúc lứa đôi của anh ta là do anh ta quyết định, tin rằng đó là người anh ta sẽ chung sống chứ không phải họ sẽ sống chung.</p>
<p>Khi lập gia đình, hầu hết họ ở riêng, con cái lúc nhỏ ông bà giúp được bao nhiêu thì giúp, còn lại tự lo hoặc gửi nhà trẻ. Cái gia đình- tế bào mới ra riêng ấy khi nào gặp sóng gió thì cũng được đại gia đình quan tâm nhưng cách của họ rất khác với ở ta. Họ cho lời khuyên chứ không áp đặt. Họ đề nghị chứ không yêu cầu. Họ mong muốn chứ không bắt buộc. Và cô dì chú bác hoàn toàn không có vai trò nào trong cuộc hôn nhân này. Có chăng là sự góp măt cho vui trong tiệc cưới.</p>
<p>Khi con cái qua 18 tuổi, cha mẹ bắt đầu lo nghĩ dành dụm cho tuổi già của mình bằng các loại bảo hiểm hoặc lương hưu. Sau 18 tuổi, mọi khó khăn của con cái, con cái sẽ tự khắc phục, cha mẹ tự cất bỏ cái gánh nặng phải suy về con cái và gia đình riêng của con. Vì không phải lo lắng nên họ cũng không đòi hỏi. Họ không đòi hỏi con cái phải phụng dưỡng, chăm sóc, nhiều tiền thì thuê điều dưỡng tận nhà, ít tiền thì vào viện dưỡng lão. Cả xã hội là thế, mọi người ai cũng vậy, không ai thấy tủi thân hay hờn giận, không ai trách móc con cái bỏ bê cha mẹ. Ai có phần đời của người ấy, thế hệ trước đã vậy các thế hệ sau cũng vậy. Mỗi người có phần đời riêng và tự yêu lấy chính mình, sự tự lo liệu ấy cũng có thể coi là thái độ có trách nhiệm hết sức với người thân.</p>
<p><strong>Mỗi nhà mỗi cảnh- hoa ở ta.</strong></p>
<p>Người á đông nói chung và người Việt nói riêng có thói quen ấp ủ con cái rất lâu và rất kỹ. Nhưng ấp ủ không phải bao giờ cũng tốt. Trẻ con ở ta do được ấp ủ mãi nên ít độc lập, thường ỷ lại, ít tự do nên hay tự ti, ít trải nghiệm nên hay lo lắng…</p>
<p>Đến 18 tuổi, rất hiếm người ra sống riêng hoặc đủ khả năng kiếm tiền nuôi một phần bản thân vì hầu hết chưa có nhu cầu hoặc ý thức về việc này. Họ coi chuyện cha mẹ nuôi cho hết những năm học đại học là chuyện bình thường. Cho nên trên giấy tờ pháp lý tuổi thành niên là 18 nhưng thực tế, với nhiều người con số này lùi đi khá xa. Một người thành niên ở Việt Nam ít khi được tự mình quyết định việc gì. Đầu tiên là thi đại học, làm nghề gì, thi vào trường nào, rất ít trẻ có đủ thông tin cũng như bản lĩnh để chọn theo sở thích và khả năng của mình. Họ sẽ phải chọn theo niềm tin và hy vọng của cha mẹ, ông bà. Còn việc họ có hạnh phúc với trường lớp hay sau này là nghề nghiệp của mình không thì tính sau.</p>
<p>Kế đó là việc hôn nhân. Ai đã từng trải qua một vụ ra mắt nhà người yêu đều biết cảm giác hồi hộp nặng nề đó. Còn hơn cả thi đại học. Vì họ không có trường thi, không biết đề cũng như thang điểm. Không có qui chế thi và điểm thi cũng không được công bố. Ban giám khảo thì số lượng luôn mở, có thể chỉ là cha mẹ nhưng cũng có thể mở rộng như nhân dân Hà Nội. Dù là trai hay gái, họ cũng bị ban giám khảo của đối tác kiểm tra về tuổi tác, nghề nghiệp nhân thân, sở thích, vân vân và vân vân.</p>
<p>Quá trình này không hề ngắn gọn, nó sẽ bao gồm nhiều phần, diễn ra lâu dài cho tới khi nếu suôn sẻ thì họ cùng nhau bước vào cuộc sống hôn nhân. Trong suốt quá trình đó cha mẹ hai bên luôn sẵn sàng cho ý kiến, lời khuyên thậm chí đề nghị và cả yêu cầu, vì họ luôn tin vào kinh nghiệm sống lâu năm của họ.</p>
<p>Cuộc sống của một gia đình – tế bào mới cũng lấn bấn vì xã hội ta chưa có đủ các tiện ích, việc nuôi dạy cháu lại tiếp tục gối đầu vào ông bà. Vì vẫn còn ảnh hưởng nên vẫn còn chi phối, ông bà giành luôn quyền đặt tên cháu, cá biệt ông bà còn quyết định luôn trường cấp ba mà cháu phải thi vào.</p>
<p>Nói chung là ông bà bảo bọc đời ta, lo lắng thân ta quá lâu, quá nhiều, rồi sau đó khi lụm khụm ông bà cần ta hỏi han, muốn ta lo lắng, chờ đợi ta chăm sóc. Ai không làm được thì là bất hiếu. Đến lượt chúng ta cũng vậy, ta ôm ủ con, chạy vạy lo lắng cho con tận mãi hai mươi mấy ba chục năm trời có khi hơn thế nữa, rồi khi mệt quá, đuối quá ta cũng lại mong mỏi chúng nuôi lại ta, chăm lo, quan tâm ta. Khi chúng không làm đựoc, ta đau buồn cho là mình vô phúc. Vì ta đã trót sống gối đầu lên đời nhau.</p>
<p>Hành trình “sống gối đầu” lên đời nhau cứ thế tiếp diễn, âu biết khi nào hoặc mấy ai biết cách thoát ra?…</p>
<p>Sưu tầm</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.nmthuan.com/tan-man/chung-ta-song-goi-len-doi-nhau.aspx/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Bố tôi là người quét lá&#8230;</title>
		<link>http://www.nmthuan.com/tan-man/bo-toi-la-nguoi-quet-la.aspx</link>
		<comments>http://www.nmthuan.com/tan-man/bo-toi-la-nguoi-quet-la.aspx#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 31 Aug 2010 04:05:19 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nmthuan</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tản mạn]]></category>
		<category><![CDATA[suy ngẫm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.nmthuan.com/?p=430</guid>
		<description><![CDATA[Khi còn nhỏ, mỗi buổi chiều tôi lại háo hức đứng ở ngõ ngóng bố về. Bóng ông đổ dài theo chiếc xe đạp thồ cũ rích, nhọc nhằn đạp từng vòng. Phía sau xe, những bao tải lá lớn chất cao ngất… - A, bố về…bố về! - Bố ơi, bố có mua kem [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: left;"><img class="aligncenter" src="http://i560.photobucket.com/albums/ss42/tamda_2009/62364565.jpg" alt="" width="397" height="298" /><br />
Khi còn nhỏ, mỗi buổi chiều tôi lại háo hức đứng ở ngõ ngóng bố về. Bóng ông đổ dài theo chiếc xe đạp thồ cũ rích, nhọc nhằn đạp từng vòng. Phía sau xe, những bao tải lá lớn chất cao ngất…</p>
<p>- A, bố về…bố về!</p>
<p>- Bố ơi, bố có mua kem cho con không? Kem Hà Nội ý, những que kem có vỏ bọc ở ngoài đó bố?</p>
<p>Vừa nói, tôi vừa hồi hộp chạy theo. Về tới sân, xuống xe, bố dựng chân chống, nhấc bổng tôi lên, mắt nhìn tôi trìu mến:</p>
<p><span id="more-430"></span>- Hôm nay bố đi làm về muộn quá nên không kịp mua. Để mai bố mua cho con trai yêu của bố nhé! Bố hứa mai sẽ mua đền con 2 cây kem lớn. Chịu không?</p>
<p>Nghe tới đó, tôi giận dỗi đẩy tay bố ra khỏi người, chạy vào giường úp mặt khóc nức nở:</p>
<p>- Bố không giữ lời hứa…con ứ chịu đâu! Con muốn ăn kem Hà Nội cơ…con bắt đền bố…huhu…huhu!</p>
<p>Vừa lúc ấy, mẹ đi làm đồng về. Thấy tôi khóc, mẹ hỏi bố:</p>
<p>- Sao mà con khóc thế mình?</p>
<p>- Con nó đòi kem mình ạ. Kem mua ở ngoài Hà Nội. Tôi thương con quá, nhưng ngặt nỗi…thất hứa với nó mấy lần rồi. Tội thằng nhỏ quá.</p>
<p>Thoáng nghe, mẹ đã hiểu tất cả. Đặt vội gánh khoai nặng xuống, mẹ xắn tay áo phụ bố dỡ những bao lá tãi ra sân hong cho khô. Giọng mẹ âu yếm:</p>
<p>- Mình có mệt lắm không? Hôm nay nắng thế này, tôi thương mình lắm. Nhìn áo kìa, ướt như gặp mưa ấy. Mặt mũi lã chã mồ hôi rơi thế này, tôi lo mình ốm mất. Con nó còn nhỏ, kệ nó mình ạ. Thương thì thương, nhưng hoàn cảnh gạo chẳng có mà ăn thì lấy đâu mà chiều con được. Rồi lớn lên con nó sẽ hiểu thôi. Mình ra rửa chân tay rồi vào nghỉ ngơi cho lại sức.</p>
<p>Rồi mẹ lại bên giường tôi vỗ về:</p>
<p>- Con ngoan nín đi. Con trai ai lại khóc thế này. Xấu lắm. Mẹ mắng bố rồi. Mai ngày nào mẹ cũng cho cu Tít tiền mua kem đá nhé. Kem ấy cũng ngon lắm!</p>
<p>Thường ngày, tôi vẫn thích ăn kem đá. Cứ hai ngày mẹ lại cho tôi 100 đồng để mua. Giờ mẹ nói ngày nào cũng cho. Nghe chừng cũng xuôi, tôi nín bặt, ngồi dậy xà vào lòng mẹ nũng nịu:</p>
<p>- Con ứ yêu bố đâu. Chỉ yêu mẹ thôi!</p>
<p>Mẹ mỉm cười, củng nhẹ vào trán tôi một cái:</p>
<p>- Phải yêu cả bố nữa chứ? Lớn lên cu Tít sẽ hiểu lòng bố thương con nhiều như thế nào…</p>
<p>Chiều hôm sau, tôi lại ra ngõ ngóng bố. Mặt trời đã khuất sau rặng tre, bóng tối dần đổ xuống, nhưng đợi mãi bố vẫn chưa về. Cả mẹ cũng vậy. Lát sau, nội sang. Thấy tôi, nội rưng rưng nước mắt. Nội ôm chặt tôi và khóc.</p>
<p>Tối đó, và cả nửa tháng ròng, nội ở lại chăm nom tôi vì bố mẹ tôi không về. &#8230;</p>
<p>Một sáng, nội dắt tôi ra tận đê đón bố mẹ. Từ xa, tôi đã trông thấy bóng bố. Nhưng sao lạ quá… Bố không đi trên chiếc xe cà tàng quen thuộc mà ngồi trên chiếc xe lăn, có mẹ đứng đằng sau đẩy. Mẹ gầy rạc đi. Còn bố vẫn khuôn mặt phúc hậu ấy, luôn mỉm cười dù mệt mỏi, nhưng đôi chân thì đâu rồi???</p>
<p>Nội thấy bố như vậy thì khóc nấc lên. Tôi còn nhỏ nên không hiểu vì sao. Chỉ biết, tối đó có bao nhiêu người tới chơi, và đó cũng là lần đầu tiên trong đời tôi được ăn thoả thích kem Hà Nội do bố mang về.</p>
<p>Sau này, khi tôi lớn lên, mẹ đã kể tôi nghe chuyện xảy ra ngày ấy. Tôi đã khóc rất nhiều…</p>
<p>Ngày ấy nhà tôi nghèo lắm. Bố mẹ làm quần quật suốt năm, suốt tháng cũng không đủ tiền đong gạo. Những lúc không kiếm được việc, bố lại lặn lội đạp hơn 20 cây số ra tận Hà Nội, tới những công viên quét lá về đun bếp.</p>
<p>Rơm rạ có nhiều nhưng phải bán cho người ta nuôi bò. Mua củi thì đâu có tiền. Vì thế, dù vất vả, bố vẫn đều đặn quét mỗi ngày 6 bao lá lớn chở về.</p>
<p>Và thế là, bao nhiêu vỏ sữa chua, vỏ kem trẻ em thành phố ăn khi đi chơi công viên bố quét lẫn lá mang về. Mỗi lúc bố rải lá ra sân hong khô, tôi lại nhặt những vỏ ấy lên. Đó là những chiếc vỏ mang hình những que kem lớn phủ đầy sôcôla, màu sắc xanh đỏ. Kem đậu xanh, kem dâu tây, kem khoai môn.</p>
<p>Nghe bố kể, kem đó ở Hà Nội, và chỉ trẻ con nhà giàu mới có tiền mua. Ôi, chắc phải ngon lắm! Chẳng bù cho kem ở quê mình, toàn đá là đá, không ăn nhanh thì chảy hết… Giá mà một lần được ăn chúng nhỉ? Rồi tôi đòi bố phải mua cho bằng được.</p>
<p>Chiều định mệnh ấy, như mọi ngày, bố quét được 6 bao lá đầy. Ông không về sớm, mà gắng quét thêm 2 bao nữa. Rồi ông bán tất cả cho một bác đạp xích lô được 5000 đồng.</p>
<p>Ông để dành 2000 đồng về đưa mẹ đong gạo. Còn 3000, ông đạp vội tới Tràng Tiền mua 2 cây kem. Rời khỏi cửa hàng, trời đã tối nhem, ông quên hết mệt mỏi, đạp thật nhanh về nhà, vui sướng khi nghĩ đến tiếng reo hò mừng rỡ của con trai.</p>
<p>Lúc qua đường, do mải nghĩ, ông đã bị một chiếc xe máy đang phóng tốc độ cao tông vào. Chiếc xe đạp cong số 8, còn ông đã vĩnh viễn mất đi đôi chân.</p>
<p>Hôm bố ra viện, nghe kể lại câu chuyện bố bán lá để mua kem cho tôi, một bác sĩ tốt bụng đã mua một túi kem lớn biếu bố làm quà tặng con trai. Mẹ bảo, khi đón nhận túi kem ấy, lần đầu tiên thấy bố khóc nhiều như thế…</p>
<p>Lớn lên, đi học rồi đi xa, nhưng mỗi ngày, tôi càng cảm thấy tình thương bố mẹ giành cho tôi nhiều hơn bao giờ hết. Giá như ngày ấy tôi không ham ăn…giá như ngày ấy …thì bố đã không mất đi đôi chân. Và tôi biết cuộc sống không có từ giá như.</p>
<p>Bao năm qua, bố chịu nhiều đau đớn về thể xác, nhưng bố luôn vui vì con trai mình biết đặt chữ hiếu lên đầu và luôn biết tiến về phía trước!</p>
<p>Source: http://vn.news.yahoo.com/muc/20100829/ttn-bo-toi-nguoi-quet-la-bbce606.html</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.nmthuan.com/tan-man/bo-toi-la-nguoi-quet-la.aspx/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Trang điểm</title>
		<link>http://www.nmthuan.com/tan-man/trang-diem.aspx</link>
		<comments>http://www.nmthuan.com/tan-man/trang-diem.aspx#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 21 Aug 2010 16:59:14 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nmthuan</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tản mạn]]></category>
		<category><![CDATA[suy ngẫm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.nmthuan.com/?p=420</guid>
		<description><![CDATA[Trong căn phòng nhỏ đẹp đẽ ở ngoại ô có một cô gái xinh đẹp. Một hôm, có một người ăn xin đi qua. Ông ta ăn mặc rách rưới cùng mái tóc bạc trắng, trông rất đáng thương. Cô gái động lòng trắc ẩn, cho ông 10 đồng. Cô hỏi người ăn xin :&#8221; [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: center;"><img class="aligncenter" src="http://img.photo.zing.vn/file_uploads/gallery/w642h/2008/07/15/83051216141046.jpg" alt="" width="537" height="403" /></p>
<p>Trong căn phòng nhỏ đẹp đẽ ở ngoại ô có một cô gái xinh đẹp.</p>
<p>Một hôm, có một người ăn xin đi qua. Ông ta ăn mặc rách rưới cùng mái tóc bạc trắng, trông rất đáng thương.</p>
<p>Cô gái động lòng trắc ẩn, cho ông 10 đồng. Cô hỏi người ăn xin :&#8221; Mỗi ngày trừ lúc đi ăn xin thì ông làm gì?&#8221;</p>
<p>Người ăn xin nói: &#8220;Trang điểm&#8221;.</p>
<p><span id="more-420"></span>&#8220;Trang điểm?&#8221; Cô gái kinh ngạc :&#8221;Đi ăn xin mà cũng cần trang điểm sao?&#8221;.</p>
<p>&#8220;Đúng vậy, tôi trang điểm, đánh phấn để già yếu hơn một chút, cùng khổ hơn một chút, như thế khiến người khác càng động lòng, thì tôi càng có thể xin được nhiều tiền hơn. Còn cô, ngoài lúc đi làm thì cô làm gì?&#8221;</p>
<p>Cô gái nói: &#8220;Trang điểm&#8221;.</p>
<p>Người ăn xin cũng gật đầu, nhưng không tỏ ra lạ lắm, vì ông hiểu, rất nhiều các công ty hiện nay đều bắt nhân viên của mình phải trang điểm, ông hỏi :&#8221;Cô làm ở đâu?&#8221;.</p>
<p>&#8220;Làm ở sàn nhảy. Tôi trang điểm để trẻ hơn một chút, cao sang hơn một chút, các khách sang trọng mới thích tôi, mới thưởng cho tôi nhiều tiền&#8221;.</p>
<p>Nghe cô gái nói vậy, người ăn xin lập tức móc 10 đồng ra trả lại.</p>
<p>Cô gái kinh ngạc hỏi :&#8221;Sao thế, ông không cần sao?&#8221;.</p>
<p>Người ăn xin nói :&#8221;Đúng vậy, không cần, vì đội ngũ của chúng tôi có nguyên tắc : Không được xin tiền của người cùng nghề&#8221;.</p>
<p><em>Cái hay của câu chuyện dựa trên 2 nút thắt.</em></p>
<p><em>* Nút thắt đầu tiên khi cô gái nhảy và người ăn xin cùng nói mình làm nghề có bản chất là &#8220;Trang điểm&#8221;. Vậy là, những biểu hiện hình thức đa dạng, nhiều khác biệt như cô gái nhảy ở vũ trường sàn nh&#8230;ảy nhộn nhịp đông người và người ăn xin nơi ngõ xóm khuất nẻo lại là có cùng một tính chất công việc, một bản chất gần như nhau. Hình thức hào nhoáng, đầu tư nhiều tiền của&#8230; có khi cũng chỉ là tiểu xảo để người ta che đậy, dấu diếm cái bản chất việc đang và sẽ làm, hay có thể là ru ngủ cho chính bản thân.</em></p>
<p><em>* Nút thắt thứ hai là khi người ăn xin trả lại tiền cô gái nhảy với lý do &#8220;nguyên tắc nghề nghiệp&#8221;, ví như không kiếm ăn, làm tiền dựa trên đồng nghiệp. Mỗi nghề đều có cách kiếm sống của mình thông qua hiểu rõ nhu cầu, tâm lý của đối tác để sau đó phục vụ đối tác. Quan trọng hơn, mỗi người cần tự giác theo đuổi nguyên tắc đạo đức, chuẩn mực của nghề nghiệp&#8230; kiểu như không tự gây hư hao, thiệt hại cho tài sản mà mình có trách nhiệm phải gìn giữ, bảo quản. Đó là cách tốt nhất thỏa mãn nhu cầu riêng cá nhân lại phù hợp với yêu cầu chung cho cộng đồng.</em></p>
<p><em>Điều đáng sợ nhất chính là người ta được tôn vinh làm những nghề cao quý, giữ những trọng trách lớn lao cho xã hội nhưng lại coi thường đạo đức, chuẩn mực chuyên môn công việc, đi ngược lại nó, dùng nhiều thủ đoạn, các hình thức với chủ đích để che dấu sự thật này.</em></p>
<p><em>(Nguồn: Bùi Quang Minh, Doanh Nhân 360)</em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.nmthuan.com/tan-man/trang-diem.aspx/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Chuyện tình chim yến</title>
		<link>http://www.nmthuan.com/tan-man/chuyen-tinh-chim-yen.aspx</link>
		<comments>http://www.nmthuan.com/tan-man/chuyen-tinh-chim-yen.aspx#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 21 Aug 2010 16:31:28 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nmthuan</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tản mạn]]></category>
		<category><![CDATA[suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[Thư giãn]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.nmthuan.com/?p=417</guid>
		<description><![CDATA[Một tờ báo tại Pháp sau khi mua lại và đăng tải những bức ảnh cảm động về tình yêu sinh tử của một đôi tiểu yến tử đã tiêu thụ hết sạch lượng báo xuất bản trong thời gian ngắn nhất. Những bức ảnh vô tình được một nhiếp ảnh gia chộp lại trên [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Một tờ báo tại  Pháp sau khi mua lại và đăng tải những bức ảnh cảm động về tình yêu sinh  tử của một đôi tiểu yến tử đã tiêu thụ hết sạch lượng báo xuất bản  trong thời gian ngắn nhất.</strong></p>
<p>Những bức ảnh vô tình  được một nhiếp ảnh gia chộp lại trên đường đã tường thuật lại câu chuyện  tình li biệt cảm động của đôi chim yến: “cô gái” lúc đó ven theo đường  cái, lượn vòng sát mặt đường thì đâm phải một chiếc ô tô đang lao tới.</p>
<p style="text-align: left;"><img class="aligncenter" src="http://images.vietnamnet.vn/dataimages/201008/original/images2021801_t389200.jpg" alt="" /></p>
<p><span id="more-417"></span>Cô gái” bị thương, tình hình vô cùng  nguy cấp… “Chàng trai” từ đâu bay đến mang thức ăn kiếm được cho “người  yêu” như để an ủi “cô ấy”.</p>
<p style="text-align: center;"><img class="aligncenter" src="http://images.vietnamnet.vn/dataimages/201008/original/images2021802_t389202.jpg" alt="" /></p>
<p>Lúc  “chàng trai” bay đi kiếm mồi lần nữa trở về thì phát hiện “cô gái” đã  chết. “Chàng trai” dường như muốn gọi “cô gái” thức dậy, cố gắng hết sức  để gọi “cô gái” dậy.</p>
<p style="text-align: center;"><img class="aligncenter" src="http://images.vietnamnet.vn/dataimages/201008/original/images2021803_t389203.jpg" alt="" /></p>
<p style="text-align: center;"><img class="aligncenter" src="http://images.vietnamnet.vn/dataimages/201008/original/images2021804_t389205.jpg" alt="" /></p>
<p style="text-align: center;"><img class="aligncenter" src="http://images.vietnamnet.vn/dataimages/201008/original/images2021805_t389206.jpg" alt="" /></p>
<p>Khi “chàng trai” phát  hiện cô gái thật sự đã chết và không thể trở về bên mình, nó đã ngửa mặt  lên trời kêu khóc. “Chàng trai” cứ đứng mãi đó bên cạnh “cô gái”, cả  thế giới như lắng đọng. “Chàng trai” đau khổ, tuyệt vọng đứng mãi bên  xác “người yêu”…</p>
<p>Một câu chuyện tình giản  đơn nhường vậy nhưng đã lấy đi nước mắt của hàng vạn công chúng khi  chứng kiến nó qua những bức ảnh. Không biết nhiều người có còn cho rằng  “động vật không có trí não và tình cảm” hay không?</p>
<p>Source: http://vietnamnet.vn/xahoi/chuyendongtre/201008/Chuyen-tinh-chim-yen-lam-doc-gia-roi-le-930745/</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.nmthuan.com/tan-man/chuyen-tinh-chim-yen.aspx/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>“Thâm nhập” hành trình chứng minh Bổ đề cơ bản của Ngô Bảo Châu</title>
		<link>http://www.nmthuan.com/tan-man/%e2%80%9ctham-nhap-hanh-trinh-chung-minh-bo-de-co-ban-cua-ngo-bao-chau.aspx</link>
		<comments>http://www.nmthuan.com/tan-man/%e2%80%9ctham-nhap-hanh-trinh-chung-minh-bo-de-co-ban-cua-ngo-bao-chau.aspx#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 20 Aug 2010 15:49:29 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nmthuan</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tản mạn]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.nmthuan.com/?p=414</guid>
		<description><![CDATA[Hãy cùng nghe Joe “văn học hóa” hành trình chứng minh “Bổ đề cơ bản” của giáo sư Ngô Bảo Châu, để hiểu một cách chân phương nhất, đời thường nhất những gì nhà toán học đã làm được để đưa anh đến với giải thưởng Fields danh giá. Vừa rồi báo chí kể nhiều [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: left;"><img class="aligncenter" src="http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/vietnamese-mathematician-professor-ngo-bao-chau-won-fields-prize-GM-08192010112814.html/000_Del404713-305.jpg" alt="" /></p>
<p style="text-align: left;">Hãy cùng nghe Joe “văn học hóa” hành trình chứng minh “Bổ đề cơ bản” của giáo sư Ngô Bảo Châu, để hiểu một cách chân phương nhất, đời thường nhất những gì nhà toán học đã làm được để đưa anh đến với giải thưởng Fields danh giá.</p>
<p>Vừa rồi báo chí kể nhiều về giáo sư Ngô Bảo Châu. Bố, mẹ anh làm gì, trước đây anh học ở đâu và được giải thưởng gì. Anh đã nhận giải thưởng Fields ở thành phố nào, được ai trao tặng huy chương. Thậm chí báo chí có nói công trình của anh dày 169 trang (169 trang cơ!), và tên của nhà xuất bản phát hành tạp chí đã công bố công trình đó.</p>
<p><span id="more-414"></span>Tuy nhiên, báo chí ít nhắc đến nội dung công việc anh ấy đã làm – công việc khiến anh ấy được chọn là người xứng đáng nhận giải thưởng Fields. “Nói chung anh ấy giỏi toán”, là khái niệm sơ sơ của đa số tác giả viết bài liên quan. Khái niệm đó thường được thể hiện bằng ngôn ngữ rất hoành tráng, nhưng vẫn là khái niệm sơ sơ.</p>
<p>Các tác giả thường dừng lại ở câu “Ngô Bảo Châu đã chứng minh được “Bổ đề cơ bản” (thỉnh thoảng cho chút tiếng Pháp vào cho oách: “Le lemme fondamental pour les algèbres de Lie”). Nhưng “Bổ đề cơ bản”là gì và vì saochứng minh nó?</p>
<p>Tôi không giỏi toán nhưng tôi nghĩ các vấn đề khoa học có thể được thể hiện bằng ngôn ngữ thú vị và dễ hiểu nếu tác giả bỏ chút thời gian nghiên cứu. Tôi đã nghiên cứu và thấy câu chuyện thật thú vị, không kể cho các bạn nghe thì&#8230;phí quá!</p>
<p>Câu chuyện bắt đầu như thế này. Cách đây rất lâu các nhà toán học đã công bố hai lý thuyết quan trọng: lý thuyết số học và lý thuyết nhóm (number theory, group theory). Bản chất của hai lý thuyết đó tôi sẽ để cho bác “Wiki” giải thích – điều nên nhớ là (a) hai lý thuyết ấy rất quan trọng trong thế giới toán học và (b) hai lý thuyết ấy từ xa nhìn riêng biệt với nhau, như hai cành của một thân cây.</p>
<p style="text-align: center;"><img class="aligncenter" src="http://dantri.vcmedia.vn/Uploaded/2010/08/19/ngobaochau.jpg" alt="" /></p>
<p>Cách đây khoảng 30 năm, một nhà toán học Canada tên Robert Langlands đã công bố rằng ông ấy nghĩ hai lý thuyết ấy có sự liên quan rất đa dạng. Quan điểm của Robert (và cách thể hiện quan điểm đó) đã làm cho nhiều nhà toán học thực sự choáng! Robert cũng tự làm choáng mình nữa – ông phát biểu rằng sẽ mất mấy thế hệ để chứng minh sự liên quan đa dạng mà ông ấy cho rằng có tồn tại.</p>
<p>“Nhưng bước đầu tiên sẽ tương đối dễ thực hiện”, ông Robert tự tin nói với đồng nghiệp.</p>
<p>“Bước đầu tiên” đó Robert đặt tên là &#8220;fundamental lemma”, và đó chính là “Bổ đề cơ bản” mà các bạn nghe kể nhiều thời gian gần đây.</p>
<p>Ông Robert tựa như đang đứng trên đảo nhỏ. Nhìn về phía Đông là một con tàu lớn. Nhìn về phía Tây cũng là một con tàu lớn. (Hai tàu không có người lái, trôi trên mặt biển.) Robert không nhìn kỹ được nhưng vẫn cho rằng hai con tàu đó có nhiều điểm chung. Có khi sản xuất cùng loại thép. Có khi chân vịt cùng cỡ. Có khi bánh lái của “tàu Đông” hướng về phía tay phải thì bánh lái của “tàu Tây” sẽ tự động hướng về phía tay trái.</p>
<p>Khỏi phải nói hai con tàu đó là lý thuyết số học và lý thuyết nhóm.</p>
<p>Với Robert, việc chứng minh “bổ đề cơ bản” có thể so sánh với việc ném hai sợi dây có móc sang hai tàu. Khi việc đó làm xong, các nhà toán học khỏe mạnh có thể đứng trên đảo cùng Robert, dùng dây kéo hai tàu gần nhau. (Khi đó mới nhìn kỹ được, tìm ra sự liên quan.) Việc kéo hai con tàu gần nhau và so sánh là việc Robert nghĩ sẽ mất mấy thế hệ. Nhưng việc ném hai sợi dây có móc đó ông Robert nghĩ sẽ nhanh thôi.</p>
<p>Nhưng ông Robert đã nhầm. Việc ném dây khó lắm. Robert cùng một số em sinh viên đã ném thử mấy lần nhưng lần nào cũng thất bại. Họ chỉ biết ném gần (không chính xác được) và dùng dây loại mỏng.</p>
<p>Đảo của Robert trở thành đảo nổi tiếng. Suốt 30 năm có rất nhiều nhà toán học sang “ném thử” Ai cũng lau mồ hôi và kêu lên “khó quá!” Nhiều nhà toán học trên đất liền chuẩn bị công cụ dùng để kiểm tra và so sánh hai con tàu lúc được kéo về đảo (kéo gần nhau!). Họ sản xuất máy để kiểm tra loại sơn, lập trình phần mềm để phân tích hai chân vịt. Thậm chí có người tập lái tàu và tập cách đứng trên boong tàu để không bị say sóng. Những công việc và sự tập luyện đó sẽ thành vô nghĩa nếu không có người ném dây chính xác.</p>
<p>Và rồi xuất hiện anh Ngô Bảo Châu. Nghe kể về đảo của Robert, anh bơi sang xin ném thử. “Được chứ!”, các nhà toán học giỏi nhất thế giới động viên. “Anh cứ thử thoải mái đi, thử mấy lần cũng được, thử xong ngồi cùng chúng tôi uống trà đá nhé!”</p>
<p>Anh Châu ném thử một lần, ném rất mạnh, dùng loại dây nặng nhất. Các nhà toán học kia đứng lên ngạc nhiên, nhiều cốc trà đá rơi xuống đất. Cách ném của anh Châu rất lạ; anh dùng kỹ thuật đặc biệt mà chưa ai thấy bao giờ. “Ném thật đi anh ơi!”, các nhà toán học động viên tiếp. “Biết đâu anh sẽ là nhà toán học đầu tiên bắt tàu hai tay!”</p>
<p>Ngô Bảo Châu ném thật. Và chính xác. Hai cái móc dính vào hai con tàu ngay, mọi người vỗ tay ầm ĩ.  Rồi anh Châu bảo các nhà toán học đứng trên đảo Robert cầm dây giúp (và bắt đầu kéo hai tàu gần nhau), để anh ấy có thể đi sang Ấn Độ nhận giải thưởng Fields.</p>
<p>Câu chuyện kết thúc tại đây.</p>
<p>Chứng minh “Bổ đề cơ bản” là một trong những thành công lớn nhất của toán học hiện đại, được tạp chí Time bình chọn là 1 trong 10 phát minh khoa học tiêu biểu của năm 2009. Vì Ngô Bảo Châu đã hoàn thành việc này, nên những năm tới đây các nhà khoa học thế giới có thể tự tin nghiên cứu sự liên quan giữa lý thuyết số học và lý thuyết nhóm. Đó thực sự là một thành đạt tuyệt vời – cả Việt Nam nên tự hào về người ném dây có tên Ngô Bảo Châu.</p>
<p>Joe</p>
<p>Source: http://dantri.com.vn/c135/s702-416739/tham-nhap-hanh-trinh-chung-minh-bo-de-co-ban-cua-ngo-bao-chau.htm</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.nmthuan.com/tan-man/%e2%80%9ctham-nhap-hanh-trinh-chung-minh-bo-de-co-ban-cua-ngo-bao-chau.aspx/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Nếu&#8230;Việt Nam ta là một cường quốc</title>
		<link>http://www.nmthuan.com/thu-gian/neuviet-nam-ta-la-mot-cuong-quoc.aspx</link>
		<comments>http://www.nmthuan.com/thu-gian/neuviet-nam-ta-la-mot-cuong-quoc.aspx#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 12 Aug 2010 08:06:07 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nmthuan</dc:creator>
				<category><![CDATA[Thư giãn]]></category>
		<category><![CDATA[Tản mạn]]></category>
		<category><![CDATA[suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[vui cười]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.nmthuan.com/?p=387</guid>
		<description><![CDATA[Bạn đã bao giờ thử tưởng tượng mọi thứ sẽ thế nào nếu Việt Nam trở thành siêu cường số 1 thế giới Lúc đấy các nước sẽ đua nhau học tiếng Việt. Tiếng Việt sẽ trở thành mốt thời thượng. Ở bên cái nước Mĩ nhà quê kia, anh nào bắn tiếng Việt như [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Bạn đã bao giờ thử tưởng tượng mọi thứ sẽ thế nào nếu Việt Nam trở thành siêu cường số 1 thế giới</p>
<p style="text-align: center;"><img class="aligncenter" src="http://www.icouple.sg/blog/wp-content/uploads/2007/01/tuyhoa.jpg" alt="" width="417" height="406" /></p>
<p>Lúc đấy các nước sẽ đua nhau học tiếng Việt. Tiếng Việt sẽ trở thành mốt thời thượng. Ở bên cái nước Mĩ nhà quê kia, anh nào bắn tiếng Việt như gió là các em mê lắm. Nói được tiếng Việt mới là có học, mới dễ xin được việc. Các bạn trẻ bên đấy cũng hay chêm những câu tiếng Việt vào ví dụ như đoạn hội thoại sau:</p>
<p><span id="more-387"></span>- Chào David, how are you?<br />
- I’m fine. And you?<br />
- Fine. Long time no see. What are you doing?<br />
- I’m studying at Đại học Vinh. My ngành is kinh tế.<br />
- Wow, it is in the top 50 of Những trường đại học Việt Nam, isn’t it?<br />
- Chuẩn. But it’s nothing in comparison to Peter Cooper. He got a 100% học bổng of Đại học Ngoại thương.<br />
- Really? Vãi cả l** ! I can’t believe he used to be my dumb deskmate in 5th grade.<br />
- Haizzz, he’s such a lucky guy. Girls in Hà Nội are so quyến rũ and dịu dàng.<br />
- At least, you have Vietnamese girls around. At my university MIT, there are no girls nóng bỏng but cá sấu or fat chicks.<br />
- Hey! Peter’s just uploaded photos on Yume(similar to Facebook). He had a photo taken with Vũ Hà last night.<br />
- OMG!!!</p>
<p>Như các bạn đã thấy, sự trong sáng của tiếng Mĩ bị đe dọa nghiêm trọng, đặc biệt là khi ngày càng có nhiều bạn trẻ Mĩ đi du học Việt Nam. Báo chí Mĩ thì lo lắng về tình trạng tiếng Mĩ bị méo mó. Các ca khúc Mĩ bây giờ có trào lưu cứ phải chêm một hai câu tiếng Việt vào bài hát đại loại như: Anh yêu em, Anh nhớ em nhiều lắm, Hãy lắc cái mông đi em, Cô ấy thật nóng bỏng, Hãy giơ tay lên nào các bạn v.v…</p>
<p>Người Việt lúc này đi du lịch rất sướng. Sang Mĩ tiêu tiền đồng thoải mái. Một ngàn là mua được cái bánh hamburger to uỳnh. Thả xu 200 đồng vào máy là mua được chai Pepsi. Mười ngàn đồng là mua được cái túi LV. Một triệu là mua được vPhone. Những tờ tiền Bác Hồ tràn ngập các nước nên trên thế giới không ai là không yêu Bác Hồ. Chính phủ Việt Nam cứ thỉnh thoảng thiếu tiền thì lại in thêm, chả sợ lạm phát</p>
<p>Thái Lan lúc này học tập Việt Nam bỏ đa đảng cho nó ổn định chính trị, chỉ có duy nhất một Đảng người Thái yêu người Thái, do ông Bủn-xỉn làm tổng bí thư. Ông này hồi trước học tiến sĩ ở đại học kinh tế quốc dân Việt Nam.</p>
<p>Các rạp Mĩ bây giờ phải tranh nhau mới mua được phim của Vinawood (kinh đô điện ảnh Việt Nam đặt tại Bắc Giang). Phim nào có ngôi sao phim hành động Ngô Thanh Vân là ăn chắc hết sạch vé tuần đầu tiên. Bên cạnh đó là quả bom sex Ely Trần. Siêu phẩm 3D do cô thủ vai chính sắp tới đang là chủ đề bàn tán của các bạn trẻ Mĩ, Hàn Quốc, và khắp nơi trên thế giới. Paris Hilton thì lu loa lên là mình được đóng phim cùng Ely Trần nhưng cũng chả ai quan tâm, trong phim cô cũng chỉ được xuất hiện có 2 giây trong vai xác chết.</p>
<p style="text-align: center;"><img class="aligncenter" src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc4/hs271.snc4/39892_121499241231195_104741896240263_111208_2384845_n.jpg" alt="" /></p>
<p>V-League là giải bóng đá hấp dẫn nhất hành tinh lúc này, hội tụ đầy đủ các siêu sao Việt Nam, Brazil, Hà Lan, Tây Ban Nha, Argentine. Câu lạc bộ Hà Nội T&amp;T năm nay gần như chắc chắn vô địch V-League để kỉ niệm 1000 năm Thăng Long, nhờ có sự tỏa sáng của bộ ba hủy diệt Xavi-Công Vinh-Messi. SHB Đà Nẵng dù đã phá kỉ lục thị trường chuyển nhượng khi mua Quả bóng vàng VN Thành Lương, cùng với Cristiano Ronaldo nhưng cũng không nên cơm cháo gì, được cái là họ đã vào đến bán kết cúp C1 châu Á, giải bóng đá hấp dẫn thứ nhì hành tinh sau V-League, cùng với HN T&amp;T và Lam Sơn Thanh Hóa, câu lạc bộ còn lại là Gamba Osaka của Nhật.</p>
<p>Nghe nói năm sau đa số khán giả ở Anh sẽ không được xem V-League vì kênh K- đã độc quyền phát sóng V-League ở Anh, ai muốn xem phải mua gói “Thượng hạng” với giá thuê bao lên đến ba mươi ngàn đồng một tháng…</p>
<p>Và những update vụn vặt khác&#8230;</p>
<p><em>1. Bản tin truyền thông:</em></p>
<p>- Tạp chí Bắp Cải đứng đầu alexa, chiếm 99% traffic toàn thế giới!<br />
- Mương 14 sẽ là kênh thông tin hàng đầu châu Á, các trang tin tức như CNN, BBC đều phải có dòng chữ &#8220;muong14.vn&#8221; dưới mỗi bài viết.</p>
<p><em>2. Bản tin kinh tế:</em></p>
<p>- Thuốc lá Thăng Long và Vinataba tiếp tục chiếm vị trí hàng đầu thế giới. Cả thế giới tin dùng bia Sài Gòn. Bạn có thể thấy cà phê Trung Nguyên ở mọi quốc gia. Hãng Vinaxuki đã mua lại 2 tập đoàn GM và Huyndai, FPT thâu tóm 60% cổ phần Microsoft.</p>
<p>- Ông Nguyễn Tử Quảng tổng giám đốc Bkis có buổi nói chuyện thân mật với các sinh viên xuất sắc của Harvard&#8230;trong buổi nói chuyện của mình ông đã đưa dự định mua lại Microsoft và Apple của Mỹ.</p>
<p>- Việt Nam trúng thầu 90% các dự án trọng điểm của Trung Quốc, trong đó tới hơn 80% các dự án chậm tiến độ từ 5 tới 10 năm. Bên cạnh đó Việt Nam thuê rừng đầu nguồn của Trung Quốc để khai thác khoáng sản, lâm sản.</p>
<p><em>3. Bản tin xã hội &amp; giáo dục:</em></p>
<p>- Hà Nội vừa được công nhận là thành phố sạch nhất thế giới, vượt lên Singapore và Paris. Việt Nam tiếp tục là điểm thu hút nhân tài hàng đầu Châu Á với số sinh viên nước ngoài đang theo học các trường ĐH ở VN hiện khoảng 10 triệu người.</p>
<p>- Đại học Quốc tế Hồng Bàng sẽ là niềm ước ao của hàng triệu bạn trẻ trên toàn thế giới.</p>
<p>- Đàn ông VN vì không thể đeo đuổi được các cô gái danh giá, đã phải qua cưới các cô gái nghèo khổ ở các nước như Nhật, Hàn, Mỹ&#8230;</p>
<p><em>4. Bản tin quốc phòng:</em></p>
<p>- Tập đoàn công nghiệp quốc phòng VN công bố vừa xuất khẩu 20 tàu ngầm lớp Yết Kiêu cho Thái Lan và Indo.</p>
<p>- Vậy là Người phát ngôn Bộ ngoại giao Việt Nam đã đồng ý cho phép Hoa kì được tự do nghiên cứu hạt nhân. Đây là một bước tiến mới trong quan hệ Việt Nam &#8211; Hoa Kì.</p>
<p>- Bộ quốc phòng công bố những tài liệu cho thấy đảo Hải Nam là của Việt Nam. Hoàng Sa tiếp tục được đầu tư để trở thành quân cảng lớn nhất Châu Á. Hôm qua, phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao TQ yêu cầu VN tôn trọng chủ quyền hải đảo và luật biển quốc tế. Được biết tuần trước, Trung Quốc lên tiếng vì việc tàu đánh cá của ngư dân Việt Nam đâm chìm tàu chiến TQ.</p>
<p>- Bộ trưởng bộ ngoại giao VN vừa tới Trung Đông để bàn về việc ổn định hòa bình ở khu vực này và cho biết sẽ dần rút quân VN về trong vòng 2 tuần tới.</p>
<p>- Cảnh sát VN đã giải cứu hơn 10000 phụ nữ Trung Quốc trong một đường dây buôn bán phụ nữ lớn nhất từ trước tới nay và đang hỗ trợ hồi hương cho số phụ nữ này. Tuy nhiên quá trình hồi hương gặp rất nhiều khó khăn do các cô gái TQ đều muốn lấy chồng là người VN.</p>
<p><em>5. Bản tin nghệ thuật &amp; thể thao:</em></p>
<p>- Đái bậy ngoài đường trở thành mốt mới của giới trẻ toàn thế giới. Graffiti trở nên lỗi thời, giới nghệ sĩ chuyển sang chơi trò vẽ chữ lên tường phố bằng nước tiểu, còn gọi là &#8220;peeffiti&#8221;.Ngoài ra đái bậy còn là một môn ưu chuộng của giới thể thao toàn cầu. Olympic Games có thêm các môn: Đái xa, Đái cao, Đái ba bước&#8230;</p>
<p>- Từ năm sau Hà Nội sẽ chính thức đăng cai Olympic mùa hè, môn nổi bật là bơi thi giữa phố cổ&#8230;</p>
<p><em>6. Bản tin địa lý &amp; giải trí:</em></p>
<p>- Các thủ đô và thành phố lớn là phải có khói bụi mịt mù, đào đường lấp cống thường xuyên và ngập lụt mỗi khi trời mua để người dân thỏa sức bơi lội. Và giống như Hà Nội, Wasinton cũng sẽ cấm online game.</p>
<p>- Diện tích HN lại được mở rộng lần nữa. Bạn rất có thể gặp một cô gái H&#8217;mong mang hộ khẩu Hà Nội 9.</p>
<p>- Dép Lào, áo 3 lỗ và nón cối trở thành xu hướng mới của giới trẻ, sẽ tràn ngâp các sàn catwalk ở Paris và Milan.</p>
<p>- Vàng Anh đoạt giải Oscar cho thể loại film ngắn. Việt Dart giải nam diễn viên chính xuất sắc nhất. Hoàng Thùy Linh giải thành tựu trọn đời.</p>
<p>- Bảo Thy lần đầu tiên đoạt giải Grammy với album Công chúa mặt ngựa.</p>
<p>- Trong buổi quảng bá album mới của mình, Lady Gaga đã phát biểu rằng :&#8221;Tôi là thím Hà của nước Mĩ&#8221;.</p>
<p>- Thým Hà chính thức trở thành thần tượng mới thay thế các idol group ở HQ. Thím Vũ Hà khi vừa đáp máy bay xuống sân bay quốc tế Incheon ở Seoul Hàn Quốc thì lập tức hơn 2 triệu fan cuồng nhiệt đứng chờ sẵn từ 2 tuần trước nhào tới bu lấy anh, giấm đạp lên nhau làm hàng trăm người chết và hàng ngàn người bị thương. Ngoài ra, sau khi anh rời khỏi sân bay trong vòng vây của hơn 1000 nhân viên bảo vệ, có rất nhiều fan ôm nhau khóc cho tới khi đột quỵ mà chết. Các bạn trẻ Hàn Quốc, Trung Quốc khắc lên trán câu nói bất hủ &#8220;Nếu thế giới phản bội thým Hà, chúng tôi sẽ phản bội thế giới&#8221;.</p>
<p><em>7. Bản tin đầu tư, tài chính &amp; kinh doanh:</em></p>
<p>- Chính phủ Hồ Cẩm Đào mâu thuẫn với Quốc hội Trung Quốc sâu sắc do tranh cãi về việc xây dựng đường sắt cao tốc nối Bắc Kinh &#8211; Thượng Hải &#8211; Quảng Châu nhờ vào vốn vay ODA từ Việt Nam. Dự trù tổng số vốn vay sẽ vào khoảng 5.600 tỉ VNĐ, chiếm 80% GDP Trung Quốc.</p>
<p>- Cuộc cạnh tranh kéo dài cả thế kỉ giữa Coca Cola và Pepsi đã chấm dứt khi cả hai lần lượt bị mua đứt bởi Công ty Tân Hiệp Phát. Hàng loạt nhà hàng KFC bị thay thế bởi các cửa hàng Phở 24.</p>
<p>- Nike, Adidas tuyên bố phá sản vì ko cạnh tranh nổi và đã bị mua lại bởi Thượng Đình &#8211; thương hiệu giày VN này cho tới nay đã bán được 900tr đôi.</p>
<p>&#8212;</p>
<p>Nguồn: http://www.facebook.com/notes/tap-chi-bap-cai/bc100808-n-neu-viet-nam-ta-la-mot-cuong-quoc/131711143539159</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.nmthuan.com/thu-gian/neuviet-nam-ta-la-mot-cuong-quoc.aspx/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Đàn ông tình dục, đàn bà tình yêu</title>
		<link>http://www.nmthuan.com/linh-tinh/dan-ong-tinh-duc-dan-ba-tinh-yeu.aspx</link>
		<comments>http://www.nmthuan.com/linh-tinh/dan-ong-tinh-duc-dan-ba-tinh-yeu.aspx#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 05 Aug 2010 09:56:43 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nmthuan</dc:creator>
				<category><![CDATA[Linh tinh]]></category>
		<category><![CDATA[Tản mạn]]></category>
		<category><![CDATA[suy ngẫm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.nmthuan.com/?p=383</guid>
		<description><![CDATA[Đàn ông đàn bà chinh chiến với nhau từ phòng khách tới phòng ăn vào tận phòng ngủ, mà trong cuộc chiến đấy, một người thắng nghĩa là cả hai người đều thua. Yêu nhau, chung sống, hôn nhân là những kết nối giữa đàn ông đàn bà, bản chất mang nhiều khuôn mặt, có [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><em>Đàn ông đàn bà chinh chiến với nhau từ phòng khách tới phòng ăn vào tận phòng ngủ, mà trong cuộc chiến đấy, một người thắng nghĩa là cả hai người đều thua. Yêu nhau, chung sống, hôn nhân là những kết nối giữa đàn ông đàn bà, bản chất mang nhiều khuôn mặt, có khía cạnh thú vị mà không hề thi vị, cũng có khía cạnh hài hước nhưng chua chát vì… đời quá, thật quá và sốc quá!</em></p>
<p style="text-align: center;"><img class="aligncenter" src="http://socola.vn/photos/Image/2009/Giadinh/Thang3/08/0801.jpg" alt="" /></p>
<p><strong>1. Đàn ông tình dục đàn bà tình yêu</strong></p>
<p>Đó là lý do vì sao nhiều người đàn ông tôi quen đã trốn tránh hôn nhân. Rất đơn giản, đàn ông quan tâm tới những thứ khác hẳn người phụ nữ. Mà trong thực tế, hôn nhân chưa hẳn là cách duy nhất đảm bảo thỏa mãn tình dục. Đàn ông có câu cửa miệng là, không lẽ vì muốn uống sữa mà phải tậu cả con bò? “Ăn bánh trả tiền” vốn là khái niệm mà xuất xứ hoàn cảnh hình như… gần với nam giới hơn cả, báo chí Việt Nam dùng từ ấy cho đàn ông hình như cũng nhiều hơn. Còn với phụ nữ, hôn nhân lại là thứ duy nhất đảm bảo cho tình yêu của nàng. Nếu không tới được cái đích ấy, phụ nữ sẵn sàng gọi người đàn ông là “kẻ lợi dụng”, thậm chí đổi họ cho chàng, thành họ Sở.</p>
<p><span id="more-383"></span>Có người nói với tôi rằng, đàn ông thích vài loại phụ nữ khác nhau, ví dụ như phụ nữ xinh đẹp hoàn hảo, phụ nữ hài hước, phụ nữ độc lập và thông minh. Nhưng thích nhất lại là dạng phụ nữ “mẹ kiêm gái điếm”. Tức là nói trắng ra, các chàng thích được chăm sóc dịu dàng âu yếm trong phòng ăn và thích được sòng phẳng, được vô điều kiện trong phòng ngủ. Trong khi rất nhiều người đẹp, sau khi trở thành vợ, đã lập tức biến mình thành “mẹ kiêm bà chủ”, vừa muốn nắm giữ người đàn ông về tinh thần tình cảm vừa muốn sở hữu người đàn ông về vật chất – bao gồm chàng, thời gian của chàng và những tài sản mà chàng có. Nhiều phụ nữ không chịu thừa nhận rằng xét từ khía cạnh nhu cầu của cá nhân, hôn nhân thực chất là người đàn bà tìm “đại gia” hay “nhà đầu tư” có cam kết đầu tư trường kỳ cho suốt đời mình, còn đàn ông tìm một “gái bao” trọn đời không bị chia sẻ. Chồng đâu có muốn dùng hôn nhân để rước về cho mình một chủ nhà băng kiêm một con thú cưng, đại loại thuộc họ nhà mèo, phải chăm sóc “nó” nhưng “nó” thích thì nó mới tới cọ cọ vào tay mình âu yếm, còn lúc mình ham muốn mà “nó” không thích, gọi kiểu gì nó cũng làm lơ!</p>
<p>Vì thế, mối quan hệ giữa đàn ông và đàn bà phức tạp ngay cả từ trước khi họ quyết định cưới nhau, và ngày càng rối ren sau khi họ lỡ ký hôn thú. Bởi họ diễn giải mọi hành vi dưới hai góc độ khác biệt hoàn toàn. Bởi tình dục và tình yêu can thiệp vào mọi tiểu tiết giữa họ. Nếu chồng hôn vợ một cái, chắc hẳn lúc đó chàng đang hứng khởi hoặc bột phát, còn phụ nữ tự dưng chạy tới hôn chồng, nó chẳng biểu lộ tình yêu hay tình dục, nó chỉ cho thấy là người vợ ấy đang ấp ủ một âm mưu nào đó. Cho nên chỉ trước tuổi bốn mươi, đàn bà mới nghĩ đến việc đổi chồng. Còn sau tuổi bốn mươi, đàn ông lại bắt đầu nghĩ tới chuyện đổi vợ. Bữa trước ngồi nhậu nhẹt với mấy quý ông thành đạt, các chàng đang ngấp nghé hoặc vừa qua tuổi bốn mươi công nhận rằng, bây giờ cái gì đàn ông bốn mươi hạnh phúc nhất? Đó là được thăng chức, được lên lương, và vợ chết! Lăng kính tình dục đã khiến tất thảy các ông ngồi quanh bàn đặc sản tiệc thú rừng cá bể hôm đó cười rộ lên rồi ngẫm nghĩ và… gật gù!</p>
<p><strong>2. Kết nối bởi tiền</strong></p>
<p>Có người đàn bà bất hạnh cả đời không tự kiếm được đồng nào, mà dân gian gọi là đàn bà “vượng phu ích tử – được nhờ chồng!”. Nhưng bất hạnh hơn là người đàn bà cả đời không được cầm một đồng nào của đàn ông, có khi lại toàn phải nai lưng ra làm dành tiền ra cho giai, cho chồng, cho con trai. Cho nên, chẳng đơn giản là việc tiền chuyển từ ví người này sang ví người khác, mà việc tiêu tiền cũng nói về những ràng buộc giữa đàn bà và đàn ông nhiều hơn ta tưởng.</p>
<p>Đàn bà ở tiệm ăn không ngó tới hóa đơn tính tiền, hẳn là người yêu của chàng. Còn đàn ông không ngó hóa đơn tính tiền, hẳn là chưa trở thành người yêu của nàng. Có được nhau rồi, đàn ông để vợ trả tiền, tất nhiên. Nhưng đàn bà để chồng trả tiền và còn bình phẩm việc đó thì ắt vợ ấy chẳng còn yêu chồng nữa, Và khi sợi dây tình cảm không còn, sợi dây tài chính trở nên lạnh lùng và đầy lý lẽ.</p>
<p>(Còn trong trường hợp thấy cả đàn ông đàn bà đều tranh nhau trả tiền, có khả năng lớn là họ đang làm tình nhân nồng nàn, hoặc đều đang ngoại tình cũng rất nồng nàn.)</p>
<p>Trong thực tế, quá nhiều người đã không bỏ được nhau vì tiền. Hoặc bỏ nhau rồi vẫn sống chung trong một mái nhà, chỉ vì tiền. Dù sợi dây tình dục tình yêu đã cắt đứt.</p>
<p>Tôi có một người quen, vào thời điểm chuẩn bị ly hôn, đã bị vợ chuyển toàn bộ tài sản của gia đình sang tên những người khác, như sở hữu công ty, sở hữu dây chuyền sản xuất, sở hữu một trường học nhỏ, kể cả cái xe máy vài chục triệu cũng chuyển nhượng sang người thân bên ngoại. Không hiểu sao ông chồng không hề cảnh giác gì với triệu chứng nguy hiểm của vợ. Người chồng vào lúc được nhận tờ đơn ly hôn trong tay, mới biết kể cả con cái cũng đã được vợ thu xếp “sơ tán” về nơi an toàn cách đó vài nghìn cây số. Sau mười năm hôn nhân bỗng dưng được trả lại tự do thời trai trẻ, không biết nên khóc hay cười. Còn người vợ trẻ nói rất thẳng thừng, rằng: “Nếu không giải thoát tiền trước, chắc tôi không thể “giải thoát” chính tôi ra khỏi cuộc hôn nhân này!”.</p>
<p>Người thường sẽ bảo, vợ này mưu mô chỉ yêu tiền.</p>
<p><img src="http://trangha.files.wordpress.com/2010/08/e98689e699b4e5a4a9.jpg?w=640&amp;h=212" alt="" /></p>
<p>Tôi thì an ủi anh bạn, nếu còn chấp nhận sống chung, tức cô ấy đang sống chung với tiền chứ đâu phải với anh. Vậy người còn không tiếc, tiếc tiền mà chi? Một mối quan hệ tiền bạc thuần chất như vậy còn thua kém cả một con buôn ngoài chợ, vợ như vậy còn thua một đối tác làm ăn. Vì đối tác làm ăn chỉ lo kiếm lợi từ mình, chứ đâu quản việc mình sex cùng ai, đâu cướp con mình?</p>
<p>Tôi có một anh bạn khác, mất người yêu cũng chỉ vì thế. Không phải vì anh không có tiền, mà anh ấy đã quyết định để lại toàn bộ gia sản lớn cho vợ con, để tay trắng ra đi, để được đến với cô người yêu mới. Kết quả, cô bồ này khóc lóc và bỏ rơi anh ngay, như thể anh đã cướp mất của cô cả một tương lai đề huề nhà cửa xe cộ. Ngồi trong quán cà phê cuối năm, trên con đường đi kiếm nhà thuê, một thân một mình, anh bạn tôi nói, ngờ đâu tình yêu mang khuôn mặt ấy. Ngần này tuổi đầu rồi, cứ tưởng tình yêu đích thực là điều quan trọng nhất giữa một người đàn ông và một người đàn bà, hóa ra tình yêu không thì chẳng đủ!</p>
<p><strong>3. Phía sau những ràng buộc êm ái</strong></p>
<p>Những mối quan hệ kéo dài một thời gian thường đi vào ổn định. Đàn ông thất bại thường khoe vợ, còn đàn bà thành công là những đàn bà có thể khoe chồng. Nhiều người yêu nhau lâu quá quên cả cưới. Nhiều người cưới nhau lâu quá đã quên cả yêu nhau.</p>
<p>Và phía sau những ràng buộc êm ái đó, là những nỗi niềm. Muốn nhìn khuôn mặt thật của đàn bà, chỉ cần đợi sau khi họ tẩy trang, lau son phấn, cởi trang sức và quần áo thời trang. Còn muốn nhìn khuôn mặt thật của đàn ông, phải đợi tới sau khi chia tay nhau.</p>
<p>Đàn ông tử tế hay không, chia tay rồi đàn bà mới biết.</p>
<p>Có một câu chuyện hài hước thế này, đàn ông lái xe lỡ phạm luật giao thông, đàn bà ngồi bên sẽ cãi nhau với cảnh sát, và ông chồng phải can. Còn lỡ người lái xe là đàn bà, hẳn khi cảnh sát tới phạt, đàn bà sẽ cãi nhau với đàn ông, còn ông cảnh sát lại đứng bên cạnh khuyên giải. Bản chất hôn nhân cũng thế, khi đàn ông sai lầm, họ sẽ cán ga phóng tiếp, lỡ có bồ sẽ bỏ đi luôn cùng tình nhân, thẳng thắn chấp nhận vé phạt cũng không đôi co nhiều. Còn đàn bà mắc lỗi sẽ vội vàng đạp cái thắng của đời mình, nhưng lại tiếp tục tìm mọi lý lẽ. Có người nói là vì con, vì gia đình, vì chồng, có người cho rằng bản chất đàn bà là vậy, cho nên nếu họ lãng đãng với ai, nếu họ đi về một hướng khác, đó là lỗi của người đàn ông chứ chẳng phải của kẻ thứ ba nào.</p>
<p>Có nhiều kịch bản cho các cuộc chia tay giữa đàn ông và đàn bà. Nhưng một khi sợi dây tình yêu – tình dục – tiền bạc không đủ sức níu kéo hai người, hẳn họ chia tay là bởi cú đấm cuối cùng: Không thỏa mãn được thể diện của nhau. Và cũng vì thế, sau phút chia tay, họ cần gì giữ gìn tiếp hình tượng của người kia. Có thể nói xấu, có thể tham gia chương trình truyền hình thực tế để tố cáo vợ cũ / chồng cũ. Việt Nam mình hay có trò nghệ sĩ đưa tình nhân cũ vợ cũ và chồng cũ lên báo chí để tương nhau vỡ đầu. Những người tự trọng hẳn đã im lặng cho đến sau này. Không phải vì họ không biết đau đớn hay không bị mất mát.</p>
<p>Tôi có một anh bạn cũ, hai vợ chồng chia tay nhau trong êm đẹp và vào lúc hãy còn hạnh phúc. Chỉ vì họ biết, quãng đời tiếp theo sẽ không hạnh phúc nữa, không hợp nhau nữa, mục đích hôn nhân bắt đầu khác nhau, nên chia tay sớm sẽ tốt hơn. Và nỗi đau khổ của họ không phải vì chia tay nhau mà vì phải cố gắng kiếm một cái cớ nào đó để giải thích cho đồng nghiệp và mọi người. Và người vợ – sắp trở thành vợ cũ – nói với chồng – sắp trở thành chồng cũ – rằng: Hay mình giả vờ đánh chửi nhau thật to, rượt nhau trong ngõ, rồi anh giả vờ uống rượu say be bét về khuya, để mình còn ly hôn cho nó hợp lý? Hay em giả vờ đi ngoại tình bị anh đánh ghen?</p>
<p>Rốt cuộc, hai vợ chồng đành bó tay bởi họ không làm nổi điều gì đi ngược lại lòng tự trọng và sự tử tế của bản thân. Họ không tìm được cớ để giải thích với cả thế giới về sự chia tay êm đẹp của họ.</p>
<p>Họ thành miếng mồi của thị phi trong một thời gian dài.</p>
<p>Nói cho cùng, tử tế hay không tử tế, đàn ông đàn bà rời nhau ra, vẫn còn lại khoảng trống trong đời họ. Đó là khoảng trống mà vì nó họ đã từng gắn kết cùng nhau, cùng sex, cùng yêu, cùng tiêu tiền và cùng cãi vã.</p>
<p>Source: http://trangha.wordpress.com/2010/08/04/dan-ong-tinh-duc-dan-ba-tinh-yeu/</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.nmthuan.com/linh-tinh/dan-ong-tinh-duc-dan-ba-tinh-yeu.aspx/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>What is that?</title>
		<link>http://www.nmthuan.com/tan-man/what-is-that.aspx</link>
		<comments>http://www.nmthuan.com/tan-man/what-is-that.aspx#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 17 Sep 2009 09:50:56 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nmthuan</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tản mạn]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.nmthuan.com/?p=356</guid>
		<description><![CDATA[Dù đã biết câu chuyện này đã lâu, nhưng khi coi lại clip vẫn cảm thấy xúc động và thấy mình cần phải yêu thương cha mẹ mình hơn :). Không ai thương con bằng cha mẹ]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Dù đã biết câu chuyện này đã lâu, nhưng khi coi lại clip vẫn cảm thấy xúc động và thấy mình cần phải yêu thương cha mẹ mình hơn :).</p>
<p><object width="560" height="340"><param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/mNK6h1dfy2o&#038;hl=en&#038;fs=1&#038;"></param><param name="allowFullScreen" value="true"></param><param name="allowscriptaccess" value="always"></param><embed src="http://www.youtube.com/v/mNK6h1dfy2o&#038;hl=en&#038;fs=1&#038;" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="560" height="340"></embed></object></p>
<p>Không ai thương con bằng cha mẹ <img src='http://www.nmthuan.com/wp-content/plugins/smilies-themer/SmileysMT/3.gif' alt=':)' class='wp-smiley' /> </p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.nmthuan.com/tan-man/what-is-that.aspx/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện con nhện và phật Quan Âm</title>
		<link>http://www.nmthuan.com/tan-man/cau-chuyen-con-nhen-va-phat-quan-am.aspx</link>
		<comments>http://www.nmthuan.com/tan-man/cau-chuyen-con-nhen-va-phat-quan-am.aspx#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 01 Jun 2009 07:02:58 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nmthuan</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tản mạn]]></category>
		<category><![CDATA[nghệ thuật sống]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.nmthuan.com/?p=288</guid>
		<description><![CDATA[Trước miếu Quan Âm mỗi ngày có vô số người tới thắp hương lễ Phật, khói hương nghi ngút. Trên cây xà ngang trước miếu có con nhện chăng tơ, mỗi ngày đều ngập trong khói hương và những lời cầu đảo, nhện dần có Phật tính. Trải nghìn năm tu luyện, nhện đã linh. [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Trước miếu Quan Âm mỗi ngày có vô số người tới thắp hương lễ Phật, khói hương nghi ngút. Trên cây xà ngang trước miếu có con nhện chăng tơ, mỗi ngày đều ngập trong khói hương và những lời cầu đảo, nhện dần có Phật tính. Trải nghìn năm tu luyện, nhện đã linh.</p>
<p>Một ngày, bỗng Phật dạo đến ngôi miếu nọ, thấy khói hương rất vượng, hài lòng lắm. Lúc rời miếu, ngài vô tình ngẩng đầu lên, nhìn thấy nhện trên xà.</p>
<p><span id="more-288"></span>Phật dừng lại, hỏi nhện: “Ta gặp ngươi hẳn là có duyên, ta hỏi ngươi một câu, xem ngươi tu luyện một nghìn năm nay có thật thông tuệ chăng. Được không?”</p>
<p>Nhện gặp được Phật rất mừng rỡ, vội vàng đồng ý. Phật hỏi: “Thế gian cái gì quý giá nhất?”</p>
<p>Nhện suy ngẫm, rồi đáp: “Thế gian quý nhất là những gì không có được và những gì đã mất đi!”. Phật gật đầu, đi khỏi.</p>
<p>Lại một nghìn năm nữa trôi qua, nhện vẫn tu luyện trên thanh xà trước miếu Quan Âm, Phật tính của nhện đã mạnh hơn.</p>
<p>Một ngày, Phật đến trước miếu, hỏi nhện: “Ngươi có nhớ câu hỏi một nghìn năm trước của ta không, giờ ngươi đã hiểu nó sâu sắc hơn chăng?”</p>
<p>Nhện nói: “Con cảm thấy trong nhân gian quý nhất vẫn là “không có được” và “đã mất đi” ạ!”</p>
<p>Phật bảo: “Ngươi cứ nghĩ nữa đi, ta sẽ lại tìm ngươi.”</p>
<p>Một nghìn năm nữa lại qua, có một hôm, nổi gió lớn, gió cuốn một hạt sương đọng lên lưới nhện. Nhện nhìn giọt sương, thấy nó long lanh trong suốt sáng lấp lánh, đẹp đẽ quá, nhện có ý yêu thích. Ngày này nhìn thấy giọt sương nhện cũng vui, nó thấy là ngày vui sướng nhất trong suốt ba nghìn năm qua. Bỗng dưng, gió lớn lại nổi, cuốn giọt sương đi. Nhện giây khắc thấy mất mát, thấy cô đơn, thấy đớn đau.</p>
<p>Lúc đó Phật tới, ngài hỏi: “Nhện, một nghìn năm qua, ngươi đã suy nghĩ thêm chưa: Thế gian này cái gì quý giá nhất?”</p>
<p>Nhện nghĩ tới giọt sương, đáp với Phật: “Thế gian này cái quý giá nhất chính là cái không có được và cái đã mất đi.”</p>
<p>Phật nói: “Tốt, nếu ngươi đã nhận thức như thế, ta cho ngươi một lần vào sống cõi người nhé!”</p>
<p>Và thế, nhện đầu thai vào một nhà quan lại, thành tiểu thư đài các, bố mẹ đặt tên cho nàng là Châu Nhi. Thoáng chốc Châu Nhi đã mười sáu, thành thiếu nữ xinh đẹp yểu điệu, duyên dáng. Hôm đó, tân Trạng Nguyên Cam Lộc đỗ đầu khoa, nhà vua quyết định mở tiệc mừng sau vườn ngự uyển.</p>
<p>Rất nhiều người đẹp tới yến tiệc, trong đó có Châu Nhi và Trường Phong công chúa. Trạng Nguyên trổ tài thi ca trên tiệc, nhiều tài nghệ khiến mọi thiếu nữ trong bữa tiệc đều phải lòng. Nhưng Châu Nhi không hề lo âu cũng không ghen, bởi nàng biết, chàng là mối nhân duyên mà Phật đã đưa tới dành cho nàng.</p>
<p>Qua vài ngày, tình cờ Châu Nhi theo mẹ lên miếu lễ Phật, cũng lúc Cam Lộc đưa mẹ tới miếu. Sau khi lễ Phật, hai vị mẫu thân ngồi nói chuyện. Châu Nhi và Cam Lộc thì tới hành lang tâm sự, Châu Nhi vui lắm, cuối cùng nàng đã có thể ở bên người nàng yêu, nhưng Cam Lộc dường như quá khách sáo.</p>
<p>Châu Nhi nói với Cam Lộc: “Chàng còn nhớ việc mười sáu năm trước, của con nhện trên xà miếu Quan Âm chăng?”</p>
<p>Cam Lộc kinh ngạc, hỏi: “Châu Nhi cô nương, cô thật xinh đẹp, ai cũng hâm mộ, nên trí tưởng tượng của cô cũng hơi quá nhiều chăng?”. Nói đoạn, chàng cùng mẹ chàng đi khỏi đó.</p>
<p>Châu Nhi về nhà, nghĩ, Phật đã an bài mối nhân duyên này, vì sao không để cho chàng nhớ ra chuyện cũ, Cam Lộc vì sao lại không hề có cảm tình với ta? Vài ngày sau, vua có chiếu ban cho Trạng Nguyên Cam Lộc sánh duyên cùng công chúa Trường Phong, Châu Nhi được sánh duyên với thái tử Chi Thụ. Tin như sấm động giữa trời quang, nàng không hiểu vì sao Phật tàn nhẫn với nàng thế.</p>
<p>Châu Nhi bỏ ăn uống, nằm khô nhắm mắt nghĩ ngợi đau đớn, vài ngày sau linh hồn nàng sắp thoát khỏi thân xác, sinh mệnh thoi thóp.</p>
<p>Thái tử Chi Thụ biết tin, vội vàng tới, phục xuống bên giường nói với nàng: “Hôm đó, trong những cô gái giữa bữa tiệc sau vườn thượng uyển, ta vừa gặp nàng đã thấy yêu thương, ta đã khốn khổ cầu xin phụ vương để cha ta cho phép cưới nàng. Nếu như nàng chết, thì ta còn sống làm chi.” Nói đoạn rút gươm tự sát.</p>
<p>Và giây khắc ấy Phật xuất hiện, Phật nói với linh hồn sắp lìa thể xác Châu Nhi: “Nhện, ngươi đã từng nghĩ ra, giọt sương (Cam Lộc) là do ai mang đến bên ngươi chăng? Là gió (Trường Phong) mang tới đấy, rồi gió lại mang nó đi. Cam Lộc thuộc về công chúa Trường Phong, anh ta chỉ là một khúc nhạc thêm ngắn ngủi vào sinh mệnh ngươi mà thôi.</p>
<p>Còn thái tử Chi Thụ chính là cái cây nhỏ trước cửa miếu Quan Âm đó, anh ta đã ngắm ngươi ba nghìn năm, yêu ngươi ba nghìn năm, nhưng ngươi chưa hề cúi xuống nhìn anh ta. Nhện, ta lại đến hỏi ngươi, thế gian này cái gì là quý giá nhất?”</p>
<p>Nhện nghe ra sự thật, chợt tỉnh ngộ, nàng nói với Phật: “Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!”</p>
<p>Vừa nói xong, Phật đã đi mất, linh hồn Châu Nhi quay lại thân xác, mở mắt ra, thấy thái tử Chi Thụ định tự sát, nàng vội đỡ lấy thanh kiếm…</p>
<p>Câu chuyện đến đây là hết, bạn có hiểu câu cuối cùng mà nàng Châu Nhi nói không?</p>
<p>“Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!”</p>
<p>Trong suốt đời ta, sẽ gặp hàng nghìn hàng vạn loại người.</p>
<p>Để yêu một người thì không cần cố gắng, chỉ cần có “duyên” là đủ.</p>
<p>Nhưng để tiếp tục yêu một người thì phải cố gắng.</p>
<p>Tình yêu như sợi dây, hai người cùng kéo hai đầu, chỉ cần một người kéo căng hoặc bỏ lơi, tình yêu ấy sẽ căng thẳng hoặc chùng xuống.</p>
<p>Vậy khi bạn đi kiếm người ở đầu kia dây, hãy cân nhắc. Hoặc bạn có quá nhiều sợi dây tình cảm, hoặc bạn cứ liên tục tìm cái mới, hoặc khi dây đã đứt, bạn không còn can đảm hay lòng tin, tình yêu để đi tìm một tình yêu mới nữa.</p>
<p>Bất kể thế nào, khi sợi dây đó đứt, bạn chỉ mất đi một người không yêu bạn, nhưng người đó đã mất đi một người yêu họ.</p>
<p>Mất một người không biết trân quý bạn, có gì phải buồn rầu?</p>
<p>Bởi bạn còn cơ hội, một lần nữa, gặp người biết rằng bạn quý giá.</p>
<p>Có muốn nghe tôi kể câu chuyện ấy lần nữa không, ngày xưa, trước miếu Quan Âm…</p>
<p>Sưu tầm</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.nmthuan.com/tan-man/cau-chuyen-con-nhen-va-phat-quan-am.aspx/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Film Chicken a la Carte</title>
		<link>http://www.nmthuan.com/tan-man/film-chicken-a-la-carte.aspx</link>
		<comments>http://www.nmthuan.com/tan-man/film-chicken-a-la-carte.aspx#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 19 May 2009 06:50:56 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nmthuan</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tản mạn]]></category>
		<category><![CDATA[film]]></category>
		<category><![CDATA[nghèo]]></category>
		<category><![CDATA[tiết kiệm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.nmthuan.com/?p=247</guid>
		<description><![CDATA[Có bao giờ bạn cảm thấy phung phí khi mình không ăn hết một phần ăn đã mua? Có bao giờ bạn cảm thấy quý những gì mình đang có và có bao giờ bạn nghèo đến mức không thể mua được một ổ bánh mì không hay không? Hãy coi đoạn clip dưới đây [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Có bao giờ bạn cảm thấy phung phí khi mình không ăn hết một phần ăn đã mua? Có bao giờ bạn cảm thấy quý những gì mình đang có và có bao giờ bạn nghèo đến mức không thể mua được một ổ bánh mì không hay không?</p>
<p>Hãy coi đoạn clip dưới đây để thấy được rằng xung quanh chúng ta còn nhiều người nghèo hơn chúng ta, hãy biết tiết kiệm và đừng phung phí những gì mình đang có.</p>
<p style="text-align: left;"><object width="500" height="400" data="http://www.cultureunplugged.com/swf/embedplayer.swf" type="application/x-shockwave-flash"><param name="name" value="cultureUnpluggedPlayer" /><param name="align" value="middle" /><param name="flashvars" value="video=http://cdn.cultureunplugged.com/lg/CHICKEN_ALA_CARTE.flv&amp;m=1081&amp;u=0&amp;thumb=http://cdn.cultureunplugged.com/thumbnails/lg/1081.jpg&amp;sURL=http://www.cultureunplugged.com&amp;title=Chicken a la Carte&amp;from=Ferdinand Dimadura" /><param name="src" value="http://www.cultureunplugged.com/swf/embedplayer.swf" /><param name="allowfullscreen" value="true" /><param name="quality" value="high" /></object><a href="http://www.cultureunplugged.com/play/1081/Chicken-a%20la%20Carte#videoDetail"><br />
</a></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.nmthuan.com/tan-man/film-chicken-a-la-carte.aspx/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>
